Thứ Năm Tuần XXVII – năm C: Cha trên trời lại không ban Thánh Thần cho kẻ kêu xin sao?

Thứ năm tuần XXVII TN: Lc 11, 5-13

5 Khi ấy, Đức Giê-su nói với các môn đệ rằng : “Ai trong anh em có một người bạn, và nửa đêm đến nhà người bạn ấy mà nói : ‘Bạn ơi, cho tôi vay ba cái bánh, 6 vì tôi có anh bạn lỡ đường ghé lại nhà, và tôi không có gì dọn cho anh ta ăn cả’, 7 mà người kia từ trong nhà lại đáp : ‘Xin anh đừng quấy rầy tôi : cửa đã đóng rồi, các cháu lại ngủ cùng giường với tôi, tôi không thể dậy lấy bánh cho anh được.’ ? 8 Thầy nói cho anh em biết : dẫu người kia không dậy để cho người này vì tình bạn, thì cũng sẽ dậy để cho người này tất cả những gì anh ta cần, vì anh ta cứ lì ra đó.

9 “Thế nên Thầy bảo anh em : anh em cứ xin thì sẽ được, cứ tìm thì sẽ thấy, cứ gõ cửa thì sẽ mở cho. 10 Vì hễ ai xin thì nhận được, ai tìm thì thấy, ai gõ cửa thì sẽ mở cho. 11 Ai trong anh em là một người cha, mà khi con xin cá, thì thay vì cá lại lấy rắn mà cho nó ? 12 Hoặc nó xin trứng lại cho nó bò cạp ? 13 Vậy nếu anh em vốn là những kẻ xấu mà còn biết cho con cái mình của tốt của lành, phương chi Cha trên trời lại không ban Thánh Thần cho những kẻ kêu xin Người sao ?”

         Trong sách Giáo lý Công giáo, số 2560. Hội Thánh đã trích câu nói sau đây của thánh Augustinô để mô tả sự cầu nguyện: “Cầu nguyện chẳng qua là sự gặp gỡ giữa hai nỗi khát: Thiên Chúa khát ta và ta khát Ngài”. Thiên Chúa khát CHO, còn ta khát NHẬN, cũng như người mẹ mong cho con bú, còn em bé mong bú sữa mẹ. Vì có quá nhiều người chưa hiểu lòng yêu thương của Cha trên trời, nên trong bài Tin Mừng hôm nay, Chúa Giêsu như thúc bách chúng ta đến với Thiên Chúa: “Hãy xin sẽ được, hãy tìm sẽ thấy, hãy gõ cửa sẽ mở chở”. Qua ba cụm từ: “hãy xin, hãy tìm, hãy gõ cửa”, thiết nghĩ Chúa muốn nói đến ba bước từ thấp lên cao; từ một thụ tạo đến một cộng tác viên, rồi sau hết là bạn thân của Chúa.

  • Hãy xin

         Với tư cách là thụ tạo, ta phải xin Thiên Chúa mọi sự. Thánh Phaolô quả quyết: “Trong Ngài (Thiên Chúa) ta sống, ta động, ta hiện hữu” (Cv 17, 28). Trong kinh Lạy Cha, Chúa Giêsu đặt vào miệng ta “Xin Cha cho chúng con lương thực hằng ngày”.

  • Hãy tìm

         Thiên Chúa rất tôn trọng chúng ta, Ngài đã ban cho chúng ta trí khôn, ý chí và khả năng lao động. Ta không được ăn bám (2 Tx 3, 10), nhưng chính mình phải tự tìm lấy những gì cần cho sự sống tiềm tàng trong thửa đất, cây cối, quặng mỏ, v.v…

  • Hãy gõ

         Ta đến với Chúa còn với tư cách một người bạn. Chúa và ta trở thành bạn của nhau (Ga 15, 15). Trong sách Khải huyền, thánh Gioan nói chính Chúa đến gõ cửa của ta để “vào dự tiệc với ta” (Kh 3, 20). Bữa tiệc nói lên sự thân tình như Mátthêu với Chúa sau khi được chọn làm tông đồ (Mt 9, 10-13). Chúa luôn muốn ban cho ta dư tràn những gì ta cần, vì Ngài yêu ta hơn cả bạn bè hay cha mẹ trần gian. Món quà quý hóa nhất mà Ngài muốn ban cho ta là Thánh Thần. Có Thánh Thần là có tất cả, vì “Tình yêu Thiên Chúa tràn đổ vào lòng chúng ta nhờ Thánh Thần” (Rm 5, 5).

         Là người không ai không biết cầu nguyện. Những lời như “Trời ơi” bộc phát ra từ cửa miệng bất cứ ai, dù họ thuộc tôn giáo hay tín ngưỡng nào… chứng tỏ cầu nguyện là một yêu sách tự nhiên.

          Kitô hữu được Chúa Giêsu giáo huấn, nhìn ra tương quan thân tình phụ tử giữ mình và Thiên Chúa, càng thiết tha với việc cầu nguyện hơn nữa. Tuy nhiên qua mẩu chuyện đầu bài Tin Mừng hôm nay, Chúa Giêsu vén cho ta thấy lý do mình xin mà không được như ý là do thiếu sự kiên trì. Đức Thánh Cha Biển Đức XVI, trong Thông điệp Spe Salvi, số 32 nêu hai lý do khiến Chúa chậm nhậm lời:

         Thứ nhất, Ngài muốn thanh luyện lòng ta. Không cha mẹ nào đổ mật ngọt vào bình của con, khi bình còn dấm chua. Điều kiện trước tiên là phải súc bình.

         Thứ đến sở dĩ Chúa chưa ban ơn liền cho ta, vì Ngài muốn tăng thêm sự khao khát nơi ta: Càng khuếch đại dung tích của lòng, càng chứa được nhiều hồng ân hơn.

         Cuối cùng để thúc bách chúng ta cầu nguyện, Đức Thánh Cha Phanxicô khuyên ta ý thức về vai trò chuyển cầu của mình. Mỗi người quả thật có khả năng cầu thay nguyện giúp cho tha nhân ngay ở đời này. Nhưng để thực hiện hữu hiệu vai trò này, chúng ta phải xây dựng một đời sống nội tâm, vì tình yêu Chúa được thông ban cho ta và biến ta thành mạch suối ân phúc cho mọi người. “Ai uống nước ta ban thì sẽ không còn khát nữa, và nước Ta ban sẽ trở thành nơi người ấy mạch nước vọt lên đem lại sự sống vĩnh cửu” (Ga 4, 14).

Bài viết cùng chuyên mục

Back to top button