Suy Niệm Lời Chúa: Thứ Hai Tuần XXI Thường Niên

45Ông Phi-líp-phê gặp ông Na-tha-na-en và nói : “Đấng mà sách Luật Mô-sê và các ngôn sứ nói tới, chúng tôi đã gặp : đó là ông Giê-su, con ông Giu-se, người Na-da-rét.” 46Ông Na-tha-na-en liền bảo : “Từ Na-da-rét, làm sao có cái gì hay được ?” Ông Phi-líp-phê trả lời : “Cứ đến mà xem !” 47Đức Giê-su thấy ông Na-tha-na-en tiến về phía mình, liền nói về ông rằng : “Đây đích thực là một người Ít-ra-en, lòng dạ không có gì gian dối.” 48Ông Na-tha-na-en hỏi Người : “Làm sao Ngài lại biết tôi ?” Đức Giê-su trả lời : “Trước khi Phi-líp-phê gọi anh, lúc anh đang ở dưới cây vả, tôi đã thấy anh rồi.” 49Ông Na-tha-na-en nói : “Thưa Thầy, chính Thầy là Con Thiên Chúa, chính Thầy là vua Ít-ra-en !” 50Đức Giê-su đáp : “Vì tôi nói với anh là tôi đã thấy anh ở dưới cây vả, nên anh tin ! Anh sẽ còn được thấy những điều lớn lao hơn thế nữa.” 51Người lại nói : “Thật, tôi bảo thật các anh, các anh sẽ thấy trời rộng mở, và các thiên thần của Thiên Chúa lên lên xuống xuống trên Con Người.”

Trong Tin Mừng Gioan, Nathanaen là người môn đệ thứ tư được Chúa Giêsu kêu gọi.

Khi Philipphê nói với Nathanaen rằng Đức Giêsu chính là Đấng Messia, Natanaen tỏ vẻ hoài nghi, bởi vì theo ông, Đấng Messia không thể xuất thân từ một nơi mà Thánh Kinh không bao giờ nói tới như Nagiarét. Quả thực, sự tương phản giữa quan niệm về một Đấng Messia vinh quang với nguồn gốc hèn hạ của Đức Giêsu chính là một sự vấp phạm của mầu nhiệm nhập thể. Đức tin phải vượt qua cớ vấp phạm này để nhận ra Đức Giêsu xuất thân từ Nagiarét tầm thường ấy chính là Đấng Messia. Một số người Do Thái đã không thể vượt qua như vậy, họ nói: “Ông này không phải là con của Giuse đấy ư ? Chúng ta há không biết cha mẹ của ông ta sao ? Thế mà tại sao bây giờ ông ta lại tuyên bố rằng ta từ trời xuống ?

Đức Giêsu nói với Nathanaen “Trước khi Philipphê gọi anh, lúc anh đang ở dưới cây vả, tôi đã thấy anh”: Trong Tin Mừng Ga, Đức Giêsu thường tỏ ra am tường các biến cố và con người (2,25 6,61 13,1). Hình ảnh cây vả hơi mơ hồ: có người hiểu đó là nơi các rabbi thích ngồi để nghiên cứu Thánh Kinh; có người nghĩ đến cây biết tốt xấu trong vườn diệu quang. Có lẽ ý nghĩa ở đây là: Nathanaen là người thích suy gẫm Thánh Kinh để biết về Đấng Messia, và Đức Giêsu cho ông hay rằng những lời tiên báo về Đấng Messia ấy đã được thực hiện nơi Ngài.

Lời của Đức Giêsu khiến Nathanaen xúc động đến nỗi ông gọi Ngài bằng 2 tước hiệu “Con Thiên Chúa” và “Vua Israel”.

Trong Ga, tước hiệu “Vua Israel” đồng nghĩa với tước hiệu Messia nhưng ít màu sắc chính trị hơn tước hiệu “Vua dân do thái” được nhắc tới trong cuộc chịu nạn của Ngài (18,33.39; 19,3.21). Khi Ngài vào thành Giêrusalem, dân chúng cũng tung hô Ngài bằng tước hiệu “Vua Israel” (12,13).

Còn tước hiệu “Con Thiên Chúa” chính là tước hiệu được gán cho Ngài khi Ngài đăng quang làm Messia (x. 2Sm 7,14).

Nathanaen sẽ “được thấy những điều lớn lao hơn thế nữa”: bấy giờ Đức Giêsu chỉ mới mạc khải với ông bằng lời, sau này Ngài sẽ còn dùng dấu chỉ để loan báo tương lai, nhất là dấu chỉ Cana trong đó Ngài sẽ “biểu lộ vinh quang của Ngài”.

Đức Giêsu có nhắc tới việc “thiên thần Chúa lên xuống”. Có thể có liên hệ với chiếc thang Giacóp trong St 28,12 “Này đây được dựng từ đất một chiếc thang mà đầu kia chạm tới trời; các thiên sứ lên xuống trên thang đó”. Như thế, chi tiết này muốn nói rằng trong tư cách là “Con Người”, Đức Giêsu chính là nơi gặp gỡ giữa Thiên Chúa và loài người, giữa trời và đất.

Nathanaen đã được biết Chúa Giêsu và được Ngài kêu gọi nhờ sự giới thiệu của Philipphê. Tôi cũng được biết Chúa và được Ngài gọi nhờ sự giới thiệu của nhiều người. Nhưng ít khi tôi nhớ ơn họ và cầu nguyện cho họ. Hôm nay tôi hãy cầu nguyện cho những ân nhân đó; và nguyện sẽ giới thiệu Chúa cho những anh chị em khác của tôi nữa.

Nathanaen hỏi “Làm sao Ngài biết tôi ?” Chúa Giêsu đáp “Trước khi Philipphê gọi anh, lúc anh đang ở dưới cây vả, tôi đã thấy anh rồi”: Chúa cũng biết con từ lâu và biết rất rõ. Con xin phó thác đời con cho Chúa.

Ngày nọ, một người bạn đến tìm nhà giảng thuyết Mc-Leod Campbell và hỏi: “Này anh, xin anh nói cho tôi hay; làm thế nào mà anh luôn tìm thấy Chúa ?” Nhà giảng thuyết trầm ngâm một lúc rồi nói: “Làm thế nào mà tôi luôn tìm thấy Chúa ư ? Không đâu, tôi không luôn tìm thấy Chúa đâu, nhưng tôi biết là Chúa luôn tìm thấy tôi!”

“Ông Nathanaen hỏi Người: “Làm sao Ngài lại biết tôi ?” Đức Giêsu trả lời: “Trước khi Philipphê gọi anh, lúc anh đang ở dưới cây vả, tôi đã thấy anh rồi” (Ga 1,48)

Có người lái buôn kia quyết đi tìm điều quý giá nhất trên đời, nhưng đó không phải là vàng bạc, đá quý, mà là Thiên Chúa. Anh đi mãi, đi mãi, và tìm đủ loại sách, mọi bậc thánh hiền nhưng vẫn không gặp được Thiên Chúa.

Một ngày kia, đang thơ thẩn trên dòng sông, bỗng anh thấy một đàn vịt. Đàn vịt con cứ muốn rời mẹ để đi kiếm ăn riêng. Vịt mẹ cứ phải lặn lội tìm hết con này đến con kia mà không tỏ ra giận dữ. Nhìn cảnh vịt mẹ cứ mãi tìm con, anh ta mỉm cười và đứng dậy trở về quê hương, hân hoan nói với mọi người rằng: Tôi đã đi tìm Thiên Chúa, và cuối cùng tôi khám phá ra rằng chính Ngài đã đi tìm tôi.

Lm. Carôlô Hồ Bạc Xái

https://tgpsaigon.net/bai-viet/ngay-24-08-thanh-batolomeotong-do-chua-tim-toi-hay-toi-tim-chua-ga-1-45-51-55875


Lời chạm

Phi-líp-phê gặp Nathanael và nói:

Nghe nói Người đến từ Nadarét,
Nathanael bật lên:

Phi-líp-phê không tranh luận.

Ông chỉ mời:

“Cứ đến mà xem!”

Nathanael đã đi.

Khi ông còn đang tiến lại,
Đức Giêsu đã nói về ông:

“Đây đích thật là một người Israel,
lòng dạ không có gì gian dối.”

Nathanael ngạc nhiên:

“Làm sao Ngài lại biết tôi?”

Đức Giêsu đáp:

“Tôi đã thấy anh rồi.”

Nathanael tưởng mình đang đến
để xem Đức Giêsu là ai.

Nhưng trước khi ông nhìn thấy Chúa,
Chúa đã nhìn thấy ông.

Ánh mắt đi trước

Tin Mừng không kể
điều gì đã xảy ra dưới cây vả.

Ta không nên tự lấp đầy
khoảng lặng ấy.

Nhưng Nathanael hiểu
Đức Giêsu đang nói đến điều gì.

Chỉ một câu:

“Tôi đã thấy anh rồi,”

đã đủ để ông nhận ra:

người đang đứng trước mặt mình
không chỉ biết tên mình.

Người biết con đường mình đã đi.

Có những phần đời ta
người khác không hiểu hết.

Một cuộc chiến âm thầm.
Một câu hỏi chưa có lời giải.
Một khát vọng chưa từng nói ra.
Một cố gắng chẳng ai nhận thấy.

Có khi ta tưởng
mình hoàn toàn cô độc ở nơi ấy.

Nhưng Tin Mừng hôm nay nói:

Chúa đã thấy.

Không phải cái nhìn soi mói
để tìm lỗi.

Không phải cái nhìn
làm ta phải co mình lại.

Đó là ánh mắt biết rõ
mà vẫn gọi ta đến gần.

Ta có thể chưa biết
phải tìm Chúa thế nào.

Nhưng chưa bao giờ
ta khuất khỏi ánh mắt Người.

Nathanael vừa nói
một câu đầy thành kiến về Nadarét.

Nhưng khi gặp ông,
Đức Giêsu không gọi ông
là “kẻ đầy định kiến”.

Người nhìn thấy nơi ông
một tấm lòng ngay thẳng.

Chúa không phủ nhận
điều cần được sửa.

Nhưng Người cũng không lấy
một câu nói chưa đẹp
làm tên gọi cuối cùng
cho một con người.

Ta lại rất dễ làm như thế.

Một người từng sai,
ta nghĩ họ là người xấu.

Một lần họ thất bại,
ta cho rằng họ chẳng làm nên gì.

Một quá khứ rối ren,
ta kết luận họ không thể đổi.

Có khi ta cũng dùng cách ấy
để xét chính mình:

“Con đã ngã như thế,
chắc con chẳng bao giờ khá hơn.”

Nhưng ánh mắt Chúa
vừa chân thật, vừa mở đường.

Người thấy điều cần hoán cải,
nhưng cũng thấy điều ân sủng
còn có thể làm cho lớn lên.

Nathanael đến
với một định kiến.

Sau cuộc gặp, ông tuyên xưng:

Nhưng Đức Giêsu không để ông
dừng lại ở cảm xúc đầu tiên.

Người nói:

Điều lớn lao hơn
không phải là từ đây
cuộc đời ông sẽ luôn thuận lợi.

Đức Giêsu nói ngay sau đó:

Nathanael sẽ còn phải khám phá:

Đức Giêsu không chỉ là
một người đặc biệt đến từ Nadarét.

Nơi Người,
trời mở ra cho con người.

Nơi Người,
Thiên Chúa đến gần
và gọi con người bước vào sự sống mới.

Một cuộc gặp thật với Chúa
không chỉ sửa một ý nghĩ.

Cuộc gặp ấy mở một hành trình.

Được Chúa thấy,
Nathanael dám đến gần.

Đến gần,
ông được mở mắt.

Và khi mắt được mở,
một tương lai môn đệ
cũng bắt đầu.

Có phần nào trong đời
tôi nghĩ rằng chẳng ai hiểu,
nên tôi đang âm thầm khép lại?

Tôi có đang lấy một lỗi lầm
hay một thất bại
để gọi tên toàn bộ con người mình không?

Có ai tôi đã kết luận quá sớm,
chỉ từ một câu nói,
một chuyện đã qua
hay một ấn tượng ban đầu?

Tôi có dám “đến mà xem”,
để sự thật sửa lại
điều mình vẫn nghĩ?

Hôm nay, hãy chọn
một chiếc nhãn đang giam giữ:

chiếc nhãn ta dán lên chính mình
hoặc lên một người khác.

Chỉ chọn một.

Khi chiếc nhãn ấy
lại hiện lên trong đầu,
hãy dừng lại và thưa:

Rồi làm một bước nhỏ
đi ngược lại chiếc nhãn ấy:

nếu là chính mình,
hãy thử lại một việc
ta đã vội cho rằng mình không thể;

nếu là người khác,
hãy gặp hoặc lắng nghe họ
mà không mang theo bản án đã có sẵn.

Lạy Chúa Giêsu,
có những phần đời con
không ai hiểu hết.

Và có những lúc
con cũng sợ bị nhìn thấy.

Xin cho con được ở yên
trong ánh mắt Chúa:

ánh mắt biết rõ
mà không làm con xấu hổ;

ánh mắt nói thật
mà không giữ con lại
trong điều chưa tốt;

ánh mắt vẫn nhìn thấy
con người Chúa đang gọi con trở thành.

Xin mở mắt con,
để con bớt khắt khe với chính mình
và bớt vội vàng với người khác.

Nhờ lời chuyển cầu
của Thánh Batôlômêô Tông đồ,
xin cho con can đảm đến với Chúa
bằng con người thật,

ở lại với Người
và để Người dẫn con
đi xa hơn điều con đang thấy hôm nay.

Amen.

Bài viết cùng chuyên mục

Back to top button