Suy Niệm Lời Chúa: Thứ Bảy Tuần XVI Thường Niên
Thứ Bảy Tuần XVI TN: Mt 20, 20-28
Thánh Giacobe Tông Đồ

✠Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Mattheu
20Bấy giờ bà mẹ của các con ông Dê-bê-đê đến gặp Đức Giê-su, có các con bà đi theo ; bà bái lạy và kêu xin Người một điều. 21Người hỏi bà : “Bà muốn gì ?” Bà thưa : “Xin Thầy truyền cho hai con tôi đây, một người ngồi bên hữu, một người bên tả Thầy trong Nước Thầy.” 22Đức Giê-su bảo : “Các người không biết các người xin gì ! Các người có uống nổi chén Thầy sắp uống không ?” Họ đáp : “Thưa uống nổi.” 23Đức Giê-su bảo : “Chén của Thầy, các người sẽ uống; còn việc ngồi bên hữu hay bên tả Thầy, thì Thầy không có quyền cho, nhưng Cha Thầy đã chuẩn bị cho ai, thì kẻ ấy mới được.” 24Nghe vậy, mười môn đệ kia tức tối với hai anh em đó. 25Nhưng Đức Giê-su gọi các ông lại và nói : “Anh em biết : thủ lãnh các dân thì dùng uy mà thống trị dân, những người làm lớn thì lấy quyền mà cai quản dân r. 26Giữa anh em thì không được như vậy : Ai muốn làm lớn giữa anh em, thì phải làm người phục vụ anh em. 27Và ai muốn làm đầu anh em thì phải làm đầy tớ anh em. 28Cũng như Con Người đến không phải để được người ta phục vụ, nhưng là để phục vụ và hiến dâng mạng sống làm giá chuộc muôn người.”
KHÔNG ĐƯỢC NHƯ VẬY
Xem ra chức quyền vẫn là nỗi thèm thuồng của con người. Từ những cuộc xung đột giữa con người sống bầy đàn thời nguyên thủy, đến cảnh chiếu trên, chiếu dưới ở làng xã và cảnh chạy chức chạy quyền thời bây giờ. Ngay các môn đệ thân cận của Thầy Giêsu là Nhóm Mười Hai cũng không thoát khỏi sức hút của quyền lực. Họ đã từng cãi nhau xem ai là người lớn nhất trong Nước Trời (Mt 18, 1). Bây giờ, ngay sau khi Thầy Giêsu loan báo lần thứ ba về cuộc Khổ Nạn, họ lại có chuyện xích mích với nhau cũng về chuyện chức quyền.
Hai con ông Dêbêđê là hai môn đệ được Đức Giêsu yêu quý hơn. Chẳng rõ có phải vì thế mà họ nuôi tham vọng chiếm được chỗ hai bên tả hữu của Thầy trong Nước Thầy (x. Mt 19, 28). Họ khéo léo nhờ mẹ của mình xin Thầy Giêsu ban cho ơn lớn đó (cc. 20-21). Đức Giêsu chắc không vui vì môn đệ vẫn chưa được giải thoát khỏi cái trần tục, “Các người không biết các người xin gì!” (c. 22). Các môn đệ quá xa lạ với nẻo đường Thầy sắp đi, dù Thầy vừa mới cho họ biết con đường ấy, con đường bị chế diễu, bị đánh đòn và bị đóng đinh cho đến chết (Mt 20, 18-19).
Trong khi hai môn đệ thân tín còn loay hoay với những tham vọng thế gian thì Ngài kéo họ vào hiệp thông với cuộc Khổ nạn gần đến của mình. Thầy Giêsu mời họ chia sẻ với Thầy cùng một chén đắng: “Các anh có uống nổi chén Thầy sắp uống không?” (c. 22). “Thưa uống nổi”, đó là câu trả lời đầy tự tin và mạnh dạn của Giacôbê. Và ông đã thực hiện lời hứa này bằng cái chết (x. Cv 12, 2). Nhưng Thầy cũng khiêm tốn cho biết Cha mới có quyền sắp chỗ ngồi (c. 23).
Sự bực tức của mười môn đệ kia khi câu chuyện vỡ lở cho thấy họ cũng thích được ngồi hai bên tả hữu, tuy không tiện nói ra (c. 24). Thầy Giêsu cho thấy cách sử dụng quyền lực của các nhà lãnh đạo ngoài đời. Quyền lực là để thống trị người dân, tìm cách bành trướng cái tôi của mình. Thầy Giêsu khẳng định dứt khoát không có chuyện đó trong Giáo hội của Thầy. “Giữa anh em thì không được làm như vậy” (c. 26).
Quyền lực và phẩm trật trong Giáo hội là để phục vụ dân Thiên Chúa. Những người làm lớn, làm đầu trong Giáo hội lại là người hầu bàn, người tôi tớ, noi gương Đức Giêsu, Người Tôi Trung. Chính Ngài đã đưa việc phục vụ đến mức cao nhất là hy sinh tính mạng (c. 28). Cơn cám dỗ về quyền uy, chức tước là cám dỗ muôn thuở cho mọi người. Các cộng đoàn Kitô hữu cứ phải xét mình mãi để khỏi rơi vào thói đời mà Đức Giêsu đã nghiêm khắc cảnh báo.
Cầu nguyện:
Giữa một thế giới đề cao quyền lực và lợi nhuận,
xin dạy con biết phục vụ âm thầm.
Giữa một thế giới say mê thống trị và chiếm đoạt,
xin dạy con biết yêu thương tự hiến.
Giữa một thế giới đầy phe phái chia rẽ,
xin dạy con biết cộng tác và đồng trách nhiệm.
Giữa một thế giới đầy hàng rào kỳ thị,
xin dạy con biết coi mọi người như anh em.
Lạy Chúa Ba Ngôi,
Ngài là mẫu mực của tình yêu tinh ròng,
xin cho các kitô hữu chúng con
trở thành tình yêu
cho trái tim khô cằn của thế giới.
Xin dạy chúng con biết yêu như Ngài,
biết sống nhờ và sống cho tha nhân,
biết quảng đại cho đi
và khiêm nhường nhận lãnh.
Lạy Ba Ngôi chí thánh,
xin cho chúng con tin vào sự hiện diện của Chúa
ở sâu thẳm lòng chúng con,
và trong lòng từng con người bé nhỏ. Amen.
Lm. Antôn Nguyễn Cao Siêu, SJ
M. Dominico Phạm Văn Hiền – VP. Đan Sĩ Xitô Phước Sơn
——————————–
🌿 DINH DƯỠNG AN LÀNH
Lời Sống từ Tin Mừng – Mt 20,20-28
Thứ Bảy – 25.07.2026
Thánh Giacôbê, Tông đồ – Lễ kính
LỚN LÊN BẰNG CÚI XUỐNG
Lời Chúa vang
“Con Người đến
không phải để được người ta phục vụ,
nhưng là để phục vụ
và hiến dâng mạng sống
làm giá chuộc muôn người.”
(Mt 20,28)
Gẫm đôi phút
Tin Mừng mở đầu
bằng một lời xin chỗ cao.
Mẹ của Giacôbê và Gioan
xin Đức Giêsu
cho hai con mình
được ngồi bên hữu, bên tả Người
trong Nước Trời.
Một lời xin rất người:
muốn được gần Chúa,
nhưng cũng muốn
một chỗ hơn người;
muốn đi theo Thầy,
nhưng vẫn mong
mình được nhìn nhận.
Mười môn đệ còn lại
nghe vậy thì tức tối.
Không ai đứng ngoài
cuộc tranh giành ấy.
Người xin chỗ cao.
Người khó chịu
vì chỗ cao có thể thuộc về người khác.
Đức Giêsu gọi các ông lại
và nói:
“Giữa anh em thì không được như vậy.”
Người không dập tắt
ước muốn lớn lên.
Người đổi lại
thước đo của sự lớn lao:
“Ai muốn làm lớn giữa anh em,
thì phải làm người phục vụ.”
Trong Nước Trời,
lớn không phải là
có nhiều người ở dưới mình,
nhưng là có một trái tim
đủ rộng
để nâng người khác lên.
Đức Giêsu không chỉ dạy
về phục vụ.
Chính Người
đã cúi xuống,
đã trao ban
và hiến dâng mạng sống
để con người được sống.
Khi Giacôbê và Gioan
xin chỗ bên ngai,
Chúa hỏi:
“Các người có uống nổi
chén Thầy sắp uống không?”
Uống chén
không phải là đi tìm đau khổ.
Đó là trung thành với tình yêu
khi tình yêu bắt đầu phải trả giá;
là không bỏ điều thiện
chỉ vì mình không còn
được thuận lợi hay được tán thưởng.
Giacôbê đã từng muốn
một chỗ cao bên Thầy.
Nhưng rồi ngài đã để Chúa
thanh luyện ước muốn ấy:
từ người muốn ngồi bên ngai,
ngài trở thành người
dám theo Thầy đến cùng
và làm chứng bằng chính mạng sống mình.
(x. Cv 12,2)
Hành trình của Giacôbê
không bắt đầu bằng sự hoàn hảo.
Hành trình ấy bắt đầu
khi ngài để Chúa
đổi hướng trái tim mình.
Ta cũng có thể phục vụ
mà vẫn âm thầm tìm mình:
làm một việc tốt
nhưng buồn khi không được nhắc tên;
hy sinh
nhưng chờ người khác ghi nhận;
nhận trách nhiệm
nhưng muốn mọi người
phải làm theo ý mình.
Ta có thể cúi người phục vụ,
mà cái tôi vẫn đứng thẳng.
Phục vụ thật
không hỏi:
“Người ta có thấy tôi không?”
Nhưng hỏi:
“Qua việc này,
có ai được nhẹ hơn,
được nâng lên
và được sống hơn không?”
Cúi xuống theo Chúa
không có nghĩa là tự xóa mình,
để người khác lợi dụng
hay im lặng trước sự dữ.
Đức Giêsu phục vụ
trong tình yêu và sự thật.
Người tự do trao ban,
không tìm mình,
nhưng chỉ mong
con người được sống.
Một chỗ cho cái tôi?
Trong việc tôi đang tận tâm nhất,
nếu không ai biết,
không ai cảm ơn,
và ý của tôi không được chọn,
tôi còn muốn
làm điều tốt ấy không?
Câu trả lời có thể giúp tôi nhận ra:
tôi đang thật sự phục vụ,
hay đang kín đáo
tìm một chỗ cho mình?
Một việc kín hôm nay
Hôm nay,
hãy nghĩ đến một người
đang mang phần nặng bên cạnh mình.
Làm kín đáo một việc
để người ấy nhẹ hơn.
Không báo trước.
Không chờ cảm ơn.
Không cần kể lại.
Cuối ngày,
chỉ đặt việc nhỏ ấy trước Chúa
và thưa:
“Lạy Chúa,
con xin làm việc này
vì yêu Chúa.”
Thưa với Chúa
Lạy Chúa Giêsu,
con theo Chúa,
nhưng nhiều khi
vẫn tìm một chỗ
cho cái tôi của mình.
Xin giải thoát con
khỏi cơn khát được hơn người
và nỗi buồn
khi mình không được nhìn nhận.
Xin cho con biết phục vụ
bằng một trái tim tự do:
làm điều tốt
ngay cả khi không ai thấy;
lùi lại để người khác được lớn lên;
và trung thành với tình yêu
khi phải trả giá.
Nhờ lời chuyển cầu
của Thánh Giacôbê Tông đồ,
xin đừng để con
chỉ tìm một chỗ gần Chúa,
nhưng biết mang lấy
cách sống của Chúa:
cúi xuống,
trao ban
và giúp người khác được sống.
Amen.
Frere Giuse Vũ Mạnh Quân

