Suy Niệm Lời Chúa: Thứ Tư Tuần XVI Thường Niên

1Sáng sớm ngày thứ nhất trong tuần, lúc trời còn tối, bà Ma-ri-a Mác-đa-la đi đến mộ, thì thấy tảng đá đã lăn khỏi mộ. 2Bà liền chạy về gặp ông Si-môn Phê-rô và người môn đệ Đức Giê-su thương mến. Bà nói : “Người ta đã đem Chúa đi khỏi mộ ; và chúng tôi chẳng biết họ để Người ở đâu.” 11Bà Ma-ri-a Mác-đa-la đứng ở ngoài, gần bên mộ, mà khóc. Bà vừa khóc vừa cúi xuống nhìn vào trong mộ, 12thì thấy hai thiên thần mặc áo trắng ngồi ở nơi đã đặt thi hài của Đức Giê-su, một vị ở phía đầu, một vị ở phía chân. 13Thiên thần hỏi bà: “Này bà, sao bà khóc?” Bà thưa: “Người ta đã lấy mất Chúa tôi rồi, và tôi không biết họ để Người ở đâu!” 14Nói xong, bà quay lại và thấy Đức Giê-su đứng đó, nhưng bà không biết là Đức Giê-su. 15Đức Giê-su nói với bà: “Này bà, sao bà khóc? Bà tìm ai?” Bà Ma-ri-a tưởng là người làm vườn, liền nói: “Thưa ông, nếu ông đã đem Người đi, thì xin nói cho tôi biết ông để Người ở đâu, tôi sẽ đem Người về.” 16Đức Giê-su gọi bà : “Ma-ri-a!” Bà quay lại và nói bằng tiếng Híp-ri :“Ráp-bu-ni!” (nghĩa là ‘Lạy Thầy’). 17Đức Giê-su bảo : “Thôi, đừng giữ Thầy lại, vì Thầy chưa lên cùng Chúa Cha. Nhưng hãy đi gặp anh em Thầy và bảo họ: ‘Thầy lên cùng Cha của Thầy, cũng là Cha của anh em, lên cùng Thiên Chúa của Thầy, cũng là Thiên Chúa của anh em.’” 18Bà Ma-ri-a Mác-đa-la đi báo cho các môn đệ: “Tôi đã thấy Chúa”, và bà kể lại những điều Người đã nói với bà.

Mối tương quan thân thiết giữa Đức Giêsu và Maria Mađalêna đã được một vài tác giả khai thác và dựng thành truyện.

Từ tiếng nức nở của Maria Mađalêna bày tỏ tình yêu với Thầy Giêsu trong vở nhạc kịch nổi tiếng Jesus Christ Superstar của thập niên 70, đến chuyện Đức Giêsu bị đóng đinh mà còn mơ lấy Maria làm vợ, đẻ con, trong truyện Cơn Cám Dỗ Cuối Cùng của Nikos Kazantzakis. Gần đây nhất là cuốn Mật mã Da Vinci đã hấp dẫn cả triệu người, dù câu chuyện giữa Đức Giêsu và Maria Mađalêna hoàn toàn hư cấu.

Theo các sách Tin Mừng, Maria Mađalêna không hề là gái gọi. Chị không phải là cô Maria ngồi dưới chân Chúa mà nghe (Lc 10, 39), hay là cô Maria xức chân Chúa ở Bêtania bằng dầu thơm hảo hạng (Ga 12, 3). Chị cũng không phải là người phụ nữ tội lỗi ở nhà ông Pharisêu (Lc 7, 36). Maria Mađalêna là người quê ở vùng Mácđala, gần bên hồ Galilê. Chị đã được Đức Giêsu trừ bảy quỷ, và đã đi theo Thầy từ Galilê cùng các bà khác (Lc 8, 1-3; 23, 49. 55). Chị đã theo Thầy đến tận Núi Sọ và đứng bên Thầy bị đóng đinh (Ga 19, 25). Chị là người đầu tiên ra viếng mộ buổi sáng ngày thứ nhất (c. 1). Không thấy xác Thầy, chị hốt hoảng chạy về báo cho hai môn đệ khác (c. 2). Sau đó chị lại đến mộ lần nữa để tìm xác Thầy (c. 11). Nếu không mến Thầy, chị chẳng thể can đảm theo đến cùng như vậy.

Ngôi mộ tự nó là nơi buồn, buồn hơn vì xác Thầy cũng không còn đó. Những giọt nước mắt của chị làm ai cũng phải mủi lòng. Thiên thần và Đấng phục sinh đều hỏi một câu giống nhau: Sao chị khóc? Maria khóc vì thấy mình mất đi một điều quý báu. Bận tâm duy nhất ám ảnh chị là tìm lại được xác Thầy.

“Chúng tôi không biết họ để Người ở đâu?”

Ba lần chị đã nói lời tương tự như thế (cc. 2.13.15). Đấng Phục sinh đến với chị với dáng dấp của một ông làm vườn. Ngài chạm đến nỗi đau của chị: Sao chị khóc? Ngài chạm đến khát vọng của chị: Chị tìm ai? Ngài gọi tên của chị bằng tiếng gọi quen thuộc: Maria. Với giọng nói ấy, chị nhận ngay ra Thầy và reo lên: Rabbouni. Đức Giêsu đã lau khô những giọt lệ của chị và cho tim chị vui trở lại. Chị chỉ mong tìm được xác Thầy, thì lại gặp được chính Thầy đang sống. Maria Mađalêna là người phụ nữ được thấy Chúa đầu tiên (c. 18), và được Chúa sai đi loan Tin Mừng phục sinh cho chính các tông đồ (c. 17).

Đời chúng ta nhiều khi như ngôi mộ, mất mát và trống vắng. Chúng ta đau đớn vì mất Chúa, mất những gì mình yêu quý xưa nay. Nhưng nếu ngôi mộ không trống thì làm sao có Tin Mừng phục sinh? Chỉ mong chúng ta tìm kiếm Chúa với rất nhiều tình yêu như chị Maria, vì biết mình sẽ gặp được điều quý hơn cái mình đã mất.

Cầu nguyện:

Lạy Chúa, Chúa đã chịu chết và sống lại,

xin dạy chúng con biết chiến đấu

trong cuộc chiến mỗi ngày

để được sống dồi dào hơn.

Chúa đã khiêm tốn và kiên trì

nhận lấy những thất bại trong cuộc đời

cũng như mọi đau khổ của thập giá,

xin biến mọi đau khổ cũng như mọi thử thách

chúng con phải gánh chịu mỗi ngày,

thành cơ hội giúp chúng con thăng tiến

và trở nên giống Chúa hơn.

Xin dạy chúng con biết rằng

chúng con không thể nên hoàn thiện

nếu như không biết từ bỏ chính mình

và những ước muốn ích kỷ.

Ước chi từ nay,

không gì có thể làm cho chúng con

khổ đau và khóc lóc

chỉ vì quên đi niềm vui ngày Chúa phục sinh.

Chúa là mặt trời tỏa sáng Tình Yêu Chúa Cha,

là hy vọng hạnh phúc bất diệt,

là ngọn lửa tình yêu nồng nàn;

xin lấy niềm vui của Người

mà làm cho chúng con nên mạnh mẽ

và trở thành mối dây yêu thương,

bình an và hiệp nhất giữa chúng con. Amen.

(Chân phước Têrêxa Calcutta)

https://hdgmvietnam.com/chi-tiet/ho-de-nguoi-o-dau-22-7-2019-thu-hai-le-thanh-maria-madalena–35133

Chúa nói

“Đức Giêsu gọi bà:
‘Maria!’
Bà quay lại và thưa:
‘Ráp-bu-ni!’”
(Ga 20,16)

Gẫm một chút

Maria Mađalêna đi ra mộ
khi trời còn tối.

Bà ở lại bên điều đã mất và khóc.

Chúa Phục Sinh đang đứng rất gần,
nhưng bà không nhận ra.

Không phải vì bà yêu Chúa quá ít.
Có lẽ vì mất mát quá lớn
đã phủ kín cách bà nhìn.

Chúa không trách những giọt nước mắt.
Người hỏi:

“Sao bà khóc?
Bà tìm ai?”

Chúa để bà nói ra nỗi đau.

Rồi Người gọi: “Maria!”

Chỉ một tiếng gọi,
nhưng đủ làm bà quay lại.

Tiếng gọi ấy không xóa thập giá,
nhưng không để ngôi mộ
giữ tiếng nói cuối cùng.

Có những lúc,
ta để một vết thương
đặt tên cho cả cuộc đời mình:

người thất bại,
người bị bỏ rơi,
người không còn giá trị.

Nhưng Chúa không gọi ta
bằng tên của điều đã làm ta đau.

Người gọi ta bằng chính tên mình là…
tên của một người
vẫn được Người biết,
được Người thương
và được Người trao phó.

Tin Mừng không dừng lại
ở tiếng “Ráp-bu-ni”.

Đức Giêsu nói:

“Hãy đi gặp anh em Thầy
và bảo họ…”

Tiếng gọi làm Maria quay về phía Chúa
cũng đưa bà lên đường.

Người phụ nữ đi ra mộ trong nước mắt
trở về với một lời loan báo:

“Tôi đã thấy Chúa.”

Gặp Chúa thật
không giữ ta mãi trong niềm vui riêng.

Người từng khóc bên ngôi mộ
được sai đi
làm chứng cho sự sống.

Chạm vào lòng

Giữa một mất mát hay thất bại,
tôi đang để điều gì
đặt tên cho cuộc đời mình?

Ngay bên tôi,
có ai đang mang
một nỗi buồn chưa nói thành lời?

Tôi có đủ chậm
để nhận ra người ấy không?

Bước một bước

Hôm nay,
hãy nghĩ đến người
vừa hiện lên trong lòng.

Gọi tên người ấy
và hỏi thật:

“Dạo này bạn có ổn không?
Nếu cần, mình sẵn sàng nghe.”

Đừng vội khuyên.
Hãy ở lại và lắng nghe.

Biết đâu qua sự hiện diện nhỏ bé ấy,
người kia nhận ra:

Chúa vẫn đang ở rất gần.

Thưa với Chúa 

Lạy Chúa Giêsu Phục Sinh,
khi nước mắt làm mắt con mờ đi,
xin gọi tên con.

Xin cho con nhớ rằng:
nỗi đau là một phần câu chuyện,
nhưng không phải toàn bộ đời con.

Như Thánh nữ Maria Mađalêna,
xin cho con quay về phía Chúa
rồi can đảm lên đường.

Xin dùng một lời nói,
một ánh nhìn
hay sự hiện diện nhỏ bé của con
để một người đang buồn
cũng có thể tin rằng:

Chúa vẫn sống
và đang ở rất gần.

Amen.

Bài viết cùng chuyên mục

Back to top button