Suy Niệm Lời Chúa: Thứ Năm Tuần XVI Thường Niên

10Các môn đệ đến gần hỏi Đức Giê-su rằng : “Sao Thầy lại dùng dụ ngôn mà nói với họ ?” 11Người đáp : “Bởi vì anh em thì được ơn hiểu biết các mầu nhiệm Nước Trời, còn họ thì không. 12Ai đã có thì được cho thêm, và sẽ có dư thừa ; còn ai không có, thì ngay cái đang có, cũng sẽ bị lấy mất. 13Bởi thế, nếu Thầy dùng dụ ngôn mà nói với họ, là vì họ nhìn mà không nhìn, nghe mà không nghe không hiểu. 14Thế là đối với họ đã ứng nghiệm lời sấm của ngôn sứ I-sai-a, rằng : Các ngươi có lắng tai nghe cũng chẳng hiểu, có trố mắt nhìn cũng chẳng thấy ; 15vì lòng dân này đã ra chai đá : chúng đã bịt tai nhắm mắt, kẻo mắt chúng thấy, tai chúng nghe, và lòng hiểu được mà hoán cải, và rồi Ta sẽ chữa chúng cho lành. 16“Còn anh em, mắt anh em thật có phúc vì được thấy, tai anh em thật có phúc, vì được nghe. 17Quả thế, Thầy bảo thật anh em, nhiều ngôn sứ và nhiều người công chính đã mong mỏi thấy điều anh em đang thấy, mà không được thấy, nghe điều anh em đang nghe, mà không được nghe.

Tin Mừng Mátthêu, chương 13 đề cập đến Nước Trời. Nhưng Nước Trời là một mầu nhiệm, nghĩa là vượt tầm hiểu biết của con người. Tuy nhiên, con người khao khát biết phần nào thực tại siêu vời ấy, vì vô tri bất mộ, không biết thì làm sao yêu mến Nước Trời. 

Hôm nay, Chúa hé lộ cho các môn đệ Ngài hai cách biết: Biết nhờ Chúa mặc khải, biết cách gián tiếp qua các dụ ngôn. Cách biết thứ nhất là một ân huệ, Chúa dành cho duy các tông đồ. Ngài khẳng định: “Mắt anh em thật có phúc vì được thấy, tai anh em thật có phúc vì được nghe… Nhiều vị ngôn sứ và nhiều người công chính mong được thấy điều anh em thấy, nghe những điều anh em được nghe mà không được”. 

Cách biết thứ hai là qua các dụ ngôn. Dụ ngôn là những câu chuyện hay hình ảnh được rút từ thiên nhiên hay cuộc sống dân gian. Các nhà thần học như thánh Augustinô, Thánh Anselmô hay thánh Thomas Aquinô đưa ra một phương pháp tương tự, quen gọi là phương pháp suy loại (analogie) để giải thích những chân lý mặc khải.

Các dụ ngôn tự nó không cho ta nắm bắt Nước Trời như một với một là hai. Chẳng hạn Chúa ví Nước Trời như hạt ngọc quý. Tuy nhiên ngọc có quý đến đâu vẫn là một thực tại hữu hạn, trong khi Nước Trời mang tính vô hạn và vĩnh cửu. Lấy con mèo để cho đứa bé biết hình dạng con cọp, nhưng muôn đời cọp là cọp, mèo luôn là mèo, không thể đồng hóa với nhau được. Như thế thấy mà như không thấy! 

 Đứng trước mầu nhiệm Nước Trời, chúng ta khiêm tốn chấp nhận những giới hạn của lí trí nhân loại. Các nhà thần học thông thái đến đâu cũng không sao diễn tả được Nước Trời. Đàng khác ngôn từ nhân loại quá thiếu thốn đến nỗi nhiều khi không đủ để nói lên những tâm tư con người, huống hồ các thực tại Nước Trời. 

Chúng ta cảm thấy hạnh phúc, vì như các tông đồ xưa, chúng ta đã nhận được mặc khải từ Chúa Giêsu qua Kinh Thánh và giáo huấn Giáo Hội. Chúa Giêsu còn hứa ban Thánh Thần như Thầy đồng hành với chúng ta trên đường đi tìm Nước Trời. Vai trò của Thánh Thần là ôn nhớ những gì Đức Kitô đã mặc khải, đồng thời soi sáng cho trí khôn ta từng bước đi sâu vào Chân Lý Toàn vẹn (Ga 14, 26; 16, 13). Giúp Hội Thánh ý thức nhiệm vụ đào sâu Lời Chúa qua Lectio divina. Đồng thời đôn đốc mọi Kitô hữu xây dựng đời sống nội tâm, vì đây là con đường chắc chắn nhất dẫn tới Kinh nghiệm Tình Yêu Thiên Chúa (Une experience de l’amour de Dieu). Theo thánh Gioan, cách thế duy nhất để biết Thiên Chúa là yêu mến: “Ai không yêu mến thì không biết Thiên Chúa, vì Thiên Chúa là Tình Yêu” (1 Ga 4, 16).

Bài viết cùng chuyên mục

Back to top button