Suy Niệm Lời Chúa Hằng Ngày: Thứ Tư Tuần Bát nhật Phục Sinh
Thứ Tư Tuần Bát nhật Phục Sinh: Lc 24, 13-35

✠Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Luca.
13Cũng ngày hôm ấy, có hai người trong nhóm môn đệ đi đến một làng kia tên là Em-mau, cách Giê-ru-sa-lem chừng mười một cây số. 14Họ trò chuyện với nhau về tất cả những sự việc mới xảy ra. 15Đang lúc họ trò chuyện và bàn tán, thì chính Đức Giê-su tiến đến gần và cùng đi với họ. 16Nhưng mắt họ còn bị ngăn cản, không nhận ra Người. 17Người hỏi họ : “Các anh vừa đi vừa trao đổi với nhau về chuyện gì vậy ?” Họ dừng lại, vẻ mặt buồn rầu. 18Một trong hai người tên là Cơ-lê-ô-pát trả lời : “Chắc ông là người duy nhất trú ngụ tại Giê-ru-sa-lem mà không hay biết những chuyện đã xảy ra trong thành mấy bữa nay.” 19Đức Giê-su hỏi : “Chuyện gì vậy ?” Họ thưa : “Chuyện ông Giê-su Na-da-rét. Người là một ngôn sứ đầy uy thế trong việc làm cũng như lời nói trước mặt Thiên Chúa và toàn dân. 20Thế mà các thượng tế và thủ lãnh của chúng ta đã nộp Người để Người bị án tử hình, và đã đóng đinh Người vào thập giá. 21Phần chúng tôi, trước đây vẫn hy vọng rằng chính Người là Đấng sẽ cứu chuộc Ít-ra-en. Hơn nữa, những việc ấy xảy ra đến nay là ngày thứ ba rồi. 22Thật ra, cũng có mấy người đàn bà trong nhóm chúng tôi đã làm chúng tôi kinh ngạc. Các bà ấy ra mộ hồi sáng sớm, 23không thấy xác Người đâu cả, về còn nói là đã thấy thiên thần hiện ra bảo rằng Người vẫn sống. 24Vài người trong nhóm chúng tôi đã ra mộ, và thấy sự việc y như các bà ấy nói ; còn chính Người thì họ không thấy.” 25Bấy giờ Đức Giê-su nói với hai ông rằng : “Các anh chẳng hiểu gì cả ! Lòng trí các anh thật là chậm tin vào lời các ngôn sứ ! 26Nào Đấng Ki-tô lại chẳng phải chịu khổ hình như thế, rồi mới vào trong vinh quang của Người sao?” 27Rồi bắt đầu từ ông Mô-sê và tất cả các ngôn sứ, Người giải thích cho hai ông những gì liên quan đến Người trong tất cả Sách Thánh. 28Khi gần tới làng họ muốn đến, Đức Giê-su làm như còn phải đi xa hơn nữa. 29Họ nài ép Người rằng : “Mời ông ở lại với chúng tôi, vì trời đã xế chiều, và ngày sắp tàn.” Bấy giờ Người mới vào và ở lại với họ. 30Khi đồng bàn với họ, Người cầm lấy bánh, dâng lời chúc tụng, và bẻ ra trao cho họ. 31Mắt họ liền mở ra và họ nhận ra Người, nhưng Người lại biến mất. 32Họ mới bảo nhau : “Dọc đường, khi Người nói chuyện và giải thích Kinh Thánh cho chúng ta, lòng chúng ta đã chẳng bừng cháy lên sao ?” 33Ngay lúc ấy, họ đứng dậy, quay trở lại Giê-ru-sa-lem, gặp Nhóm Mười Một và các bạn hữu đang tụ họp tại đó. 34Những người này bảo hai ông : “Chúa trỗi dậy thật rồi, và đã hiện ra với ông Si-môn.” 35Còn hai ông thì thuật lại những gì đã xảy ra dọc đường và việc mình đã nhận ra Chúa thế nào khi Người bẻ bánh.
HỌ NHẬN RA ĐẤNG PHỤC SINH KHI NGÀI BẺ BÁNH
Cái chết của Thầy gây cú sốc khủng khiếp cho các môn đệ. Họ như bầy chiên mất chủ chạy tán loạn. Và đây chúng ta chứng kiến một cuộc “di tản” trong sầu buồn và thất vọng. Vẻ mặt, dáng đi, lời nói của họ tố cáo cuộc hoảng loạn ấy.
Thánh sử cho hay: hai môn đệ cùng rút về quê Emmaus. Nhưng Đấng Phục Sinh đã âm thầm đến và đồng hành với các ông. “Các anh có chuyện gì mà có vẻ buồn sầu thế?” Ngài hỏi. Họ trả lời: “Có lẽ ông là người duy nhất không biết những chuyện vừa xảy ra ở Giêrusalem… Chuyện ông Giêsu đó mà! Ngài là vị đại ngôn sứ… chúng tôi cứ ngỡ…. Đúng, các ông nghĩ rằng Ngài sẽ như David giành lại độc lập cho dân Israel. Đấng Phục Sinh biết các ông đặt sai niềm hy vọng rồi! Ngài là công dân Do Thái, nhưng sứ mạng của Ngài là Cứu Thế, nghĩa là cứu độ mọi người trên mặt đất. Vì thế trong suốt cuộc hành trình, Ngài đã vén cho hai ông hiểu rõ chương trình cứu độ ấy.
Để thực hiện công trình cứu độ, Đấng Cứu Thế phải thực hiện một cuộc Vượt Qua: Từ khổ hình và cái chết đến phục sinh vinh quang. Lời Ngài nói như lửa bốc cháy trong lòng các ông, như các ông đã thú nhận về sau. Nhưng chưa hết, Ngài còn làm cho đôi mắt đã sụp xuống vì sầu đau phút chốc đã mở to trong kinh ngạc, khi nhận ra Thầy Giêsu bẻ bánh trong bữa ăn. Các ông bỏ bàn ăn, đứng lên, tức tốc cuốc bộ trên mười cây số trở về Giêrusalem để chia sẻ niềm vui Phục Sinh cho các bạn.
Không ngờ chính Đấng Phục Sinh cũng đã hiện ra với ông Phêrô và các tông đồ khác. Niềm vui chồng lên niềm vui, vì tình thương của Thầy Giêsu tràn lan khắp mọi nơi Ngài hiện diện.
- Sứ điệp Tin Mừng
Đọc câu chuyện Chúa hiện ra với hai môn đệ trên đường về quê, chúng ta cảm thấy có những điểm giống mình:
Trước hết, chúng ta đi theo Chúa, mà nhằm mục đích khác Chúa, vì mục đích cứu độ vượt ra ngoài tầm nhắm của chúng ta. Tầm nhắm của mỗi người thường bị giới hạn trong những mục tiêu phàm trần, trong khi đó “thánh ý Thiên Chúa muốn cho mọi người nhìn nhận sự thật để được cứu rỗi” (1 Tm 2, 4).
Thứ đến chúng ta dễ rơi vào thất vọng trước những cú sốc hay té ngã. Chúng ta quên rằng Đấng Phục Sinh luôn đồng hành với mình bằng Lời Ngài và Thánh Thể Ngài. Hội Thánh theo Công đồng Vaticano II xác quyết mình cũng là một đoàn hành hương tiến về Thiên Quốc. Hội Thánh muốn các thành viên của mình hăm hở đọc Lời Chúa và sốt sắng tham dự Thánh lễ hằng ngày. Nhưng tại sao lòng chúng tôi chưa nóng lên và tại sao mắt chúng ta chưa nhìn thấy Đấng Phục Sinh? Phải chăng vì chúng ta chỉ thực hiện việc đọc Lời Chúa và tham dự lễ Bẻ Bánh cách chiếu lệ vì thói quen? Thiết nghĩ điều quan trọng nhất là tăng thêm lòng tin và lòng mến. Đáng khích lệ thay khi các Đức Thánh Cha như Gioan Phaolô II và Phanxicô nhiệt liệt cổ võ Lectio divina và việc tôn thờ Thánh Thể. Các phong trào Thánh Linh trên các châu lục đang hưởng ứng lời kêu gọi này!
Lạy Chúa Giêsu xin đến đồng hành với chúng con suốt cuộc hành trình dương thế! Xin mở đôi mắt và con tim để nhận diện Chúa trong Kinh Thánh và Thánh Thể!
M. Dominico Phạm Văn Hiền – VP. Đan Sĩ Xitô Phước Sơn
———————————————————
🌿 DINH DƯỠNG AN LÀNH
Lời Sống từ Tin Mừng – Lc 24,13-35
Thứ Tư Tuần Bát Nhật Phục Sinh – 08.04.26
BỐI CẢNH: CHUYẾN XE NGƯỢC CHIỀU CỦA NHỮNG KẺ THẤT BẠI
Hai môn đệ rời Giêrusalem để về Emmau. Đó không phải là một chuyến du lịch, mà là một cuộc “tháo chạy”.
- Họ đi ngược chiều với Tin Mừng, quay lưng lại với cộng đoàn.
- Họ tự nhốt mình trong một “vành đai bảo vệ” bằng sự thất vọng – một cái kén ngăn cách họ với thế giới để bảo vệ nỗi đau đang rỉ máu: “Phần chúng tôi, trước đây vẫn hy vọng…” (Lc 24,21).
Có bao giờ bạn cũng đang trên chuyến xe “ngược chiều” như thế? Khi dự án đổ bể, mối quan hệ tan vỡ, hay đức tin bỗng khô khan… chúng ta thường chọn cách rút lui vào “Emmau” – nơi của sự an toàn nhưng cô độc.
ĐIỂM NHẤN: KHI “NGƯỜI LẠ” SƯỞI ẤM TÂM HỒN
Chúa Giêsu xuất hiện như một bộ hành vô danh. Ngài không trách cứ sự u mê, Ngài chọn cách lắng nghe và thấu cảm:
- Lắng nghe: Ngài để họ trút cạn những bực dọc, cay đắng và vỡ vụn.
- Giải thích: Ngài dùng Lời Chúa kết nối từng “mảnh vỡ” biến cố thành một bức tranh cứu độ toàn vẹn.
Bỗng nhiên, con đường bụi bặm 11km chẳng còn dài lê thê. Trái tim họ bắt đầu “rực cháy” lửa tin yêu. Bạn thấy không? Chúa không thay đổi nghịch cảnh ngay lập tức, Ngài chuyển hóa cách chúng ta nhìn nhận nghịch cảnh đó.
CAO TRÀO: CÚ “ZOOM IN” [cận cảnh] TẠI BÀN ĂN
“Mắt họ liền mở ra và họ nhận ra Ngài.” (Lc 24,31)
Chúa được nhận diện qua hành động Bẻ Bánh – cử chỉ của sự trao ban và tình yêu hiến tế. Ngay khoảnh khắc họ nhận ra Ngài, thì Ngài biến mất.
Tại sao? Vì Ngài không còn ở “bên cạnh” như một người khách, mà đã hiện diện “nội tại” ngay trong nhịp đập trái tim họ. Ngài biến mất khỏi tầm mắt để cư ngụ trong linh hồn, chuyển trao năng lượng Phục Sinh sang chính đôi chân đang rã rời của họ.
HÀNH ĐỘNG: CÚ “U-TURN” NGOẠN MỤC
Hai môn đệ không thể đợi đến sáng. Họ đứng dậy, quay ngược 11km để trở lại Giêrusalem ngay trong đêm tối.
- Hồi chiều đi: Lê bước, cúi mặt, thất vọng trong cái kén của mình.
- Lúc đêm về: Chạy nhanh, ngẩng cao đầu, phá tan vành đai cô độc để về với anh em.
NHẬT KÝ HÀNH TRÌNH: CHO NGƯỜI LỮ HÀNH
Hôm nay, hãy thử làm một cú “U-Turn” trong tâm hồn:
- Mở lòng với “Người Lạ”: Hãy lắng nghe một người bạn vốn không ưa, hoặc một người đang cần tâm sự. Biết đâu, Chúa đang dùng môi miệng họ để thức tỉnh bạn?
- Đọc lại “Kịch bản” đời mình: Thay vì than vãn “Tại sao chuyện này lại xảy ra?”, hãy thử hỏi: “Chúa đang viết tiếp chương nào trong đời con qua biến cố này?”. Hãy để Lời Chúa giải mã những nút thắt.
- Bẻ bánh cho người khác: Một sự chia sẻ nhỏ (thời gian, lời ủi an) chính là lúc bạn thấy Chúa rõ nhất.
Bạn đã bao giờ nhận được một sự tử tế không vụ lợi khiến bạn bừng tỉnh và tin rằng Chúa vẫn đang đi sát bên mình chưa? Hãy chia sẻ nhé!
KẾT NGUYỆN
Lạy Chúa Giêsu, trên những nẻo đường “Emmau” đầy mệt mỏi, xin đừng để con đi một mình. Xin hãy là Người Bạn Đường lặng lẽ, sưởi ấm trái tim con bằng chính Lời Ngài.
Xin cho con đôi mắt đức tin để nhận ra Chúa qua những “tấm bánh san sớt” mỗi ngày, để con đủ can đảm quay lại với anh chị em, với hy vọng và sứ vụ. Amen.
Thông điệp bỏ túi:
“CHÚA KHÔNG LUÔN CẤT ĐI GÁNH NẶNG, NHƯNG NGÀI LUÔN ĐI CÙNG ĐỂ GÁNH NẶNG TRỞ NÊN CÓ NGHĨA.”
Frere Giuse Vũ Mạnh Quân