Suy Niệm Lời Chúa: Thứ Tư Tuần XXII Thường Niên

38Đức Giê-su rời khỏi hội đường, đi vào nhà ông Si-môn. Lúc ấy, bà mẹ vợ ông Si-môn đang bị sốt nặng. Họ xin Người chữa bà. 39Đức Giê-su cúi xuống gần bà, ra lệnh cho cơn sốt, và cơn sốt biến mất : tức khắc bà trỗi dậy phục vụ các ngài. 40Lúc mặt trời lặn, tất cả những ai có người đau yếu mắc đủ thứ bệnh hoạn, đều đưa tới Người. Người đặt tay trên từng bệnh nhân và chữa họ. 41Quỷ cũng xuất khỏi nhiều người, và la lên rằng : “Ông là Con Thiên Chúa !” Người quát mắng, không cho phép chúng nó, vì chúng biết Người là Đấng Ki-tô. 42Sáng ngày, Người đi ra một nơi hoang vắng. Đám đông tìm Người, đến tận nơi Người đã đến, và muốn giữ Người lại, kẻo Người bỏ họ mà đi. 43Nhưng Người nói với họ : “Tôi còn phải loan báo Tin Mừng Nước Thiên Chúa cho các thành khác nữa, vì tôi được sai đi cốt để làm việc đó.”

Một tài xế khi vừa lên xe phải tự hỏi: mình định đi đâu? Không có mục đích rõ ràng, tài xế sẽ cho xe chạy lòng vòng vô ích. Đức Kitô cũng thế, ngay khi vào trần gian đã được Chúa Cha ra cho một mục đích, là Cứu Thế như thần sứ Gabriel báo cho thánh Giuse: “Người sẽ cứu dân Người khỏi tội lỗi của họ” (Mt 1, 21).

Đức Kitô đã từng tuyên bố với các tông đồ: “Của ăn của Thầy là làm theo ý muốn Chúa Cha” (Ga 4, 34), nên Ngài rất có lý khi khước từ lời người ta mời mọc ở lại Capharnaum: “Tôi còn phải loan báo Tin Mừng Nước Thiên Chúa cho nhiều thành khác nữa, vì tôi được sai đi cốt để làm việc đó”. Thái độ của Đức Kitô chứng minh tình yêu của Ngài đối với Chúa Cha triệt để dường nào (Ga 14, 31). Thứ đến, Ngài rất nghiêm túc trong khi thi hành sứ vụ Cha trao.

Thật thế, động lực giúp Ngài dấn thân là tình yêu đối với Chúa Cha. Một ngày sống của ngài thật bận rộn: Từ sáng chí tối, Ngài giảng dạy dân chúng, xua trừ ma quỷ và chữa lành bệnh tật, thậm chí Ngài và các môn đệ không còn giờ nghỉ ngơi và ăn uống. Tuy vậy, để có nghị lực thiêng liêng, việc trước tiên là “Ngài đi vào hoang địa lúc tảng sáng để cầu nguyện với Chúa Cha”. Dĩ nhiên tâm hồn Ngài lúc nào mà chẳng hướng về Cha (Ga 1, 1), nhưng Ngài như muốn nêu gương cho các tông đồ về yêu sách số một của sự cầu nguyện. Đúng như Đức Thánh Cha Phanxicô căn dặn chúng ta: “Để cầu nguyện, cần tạo cho mình một môi trường nội tâm. Đó là khung cảnh, thời gian và sự an tĩnh vắng lặng” (EG. 264).

Ngay khi mới vào đời, Đức Kitô đã thưa với Chúa Cha: “Lạy Cha, này con xin đến để làm trọn thánh ý Chả” (Dt 10, 7). Giáo Hội là thân thể Đức Kitô, và chúng ta là chi thể của Ngài, không có một chọn lựa nào khác ngoài việc thực thi ý muốn Chúa Cha. Và đây là nội dung của ý muốn đó: “Thiên Chúa muốn cho mọi người nhận biết sự thật và được cứu rỗi” (1 Tm 2, 4). Để có thể thực hiện ý định đó, chúng ta phải tự giải thoát khỏi những bịn rịn tình cảm để lên đường. Cần xác định mục đích cứu thế của mình. Biết bao vị thừa sai cách đây mấy trăm năm, như thánh Phanxicô Xavier hay Đức Cha Casaigne, đã rời bỏ quê hương, cha mẹ, sự nghiệp để đến Châu Lục chúng ta. Nhờ ý chí dứt khoát và kiên cường của các ngài mà Á Đông đã có các giáo đoàn Kitô hữu như ngày nay. Các ngài đã có thể tuyên bố như thánh Phaolô: “Tình yêu Đức Kitô thúc bách chúng tôi” (2Cr 5, 14).

Nhưng để cảm nhận tình yêu Đức Kitô, chúng ta phải theo gương các ngài chuyên chăm cầu nguyện. Quả thật, những nhà truyền giáo vĩ đại cũng là những người chuyên chỉ cầu nguyện. Vì “không cầu nguyện, sứ điệp Tin Mừng mà các ngài rao giảng trở thành rỗng tuếch” (Đức Thánh Cha Phanxicô, EG. 249).


(Lc 4,39)

Đức Giêsu rời hội đường
và bước vào nhà ông Simon.

Ở đó,
bà mẹ vợ ông Simon
đang bị sốt nặng.

Người ta xin Chúa chữa bà.

Đức Giêsu cúi xuống gần bà.

Người ra lệnh cho cơn sốt.

Cơn sốt biến mất.

Và lập tức,
bà trỗi dậy phục vụ.

Chi tiết ấy không có nghĩa
một người vừa khỏi bệnh
phải lập tức làm việc.

Càng không có nghĩa
bà phải phục vụ
để trả ơn Chúa.

Luca muốn cho thấy:

cơn sốt không còn giữ bà nằm xuống.

Bà được trả lại
khả năng đứng lên,
gặp gỡ
và trao đi.

Phục vụ không phải
cái giá của ơn chữa lành.

Phục vụ là hoa trái
của một con người
được trả về với tự do.

Chúa không ban ơn
để biến ta thành con nợ.

Người ban ơn
để trái tim ta
có thể yêu nhiều hơn.

Đến lúc mặt trời lặn,
người ta đưa nhiều bệnh nhân
đến với Đức Giêsu.

Tin Mừng kể:

Không phải một đám đông vô danh.

Là từng người.

Từng khuôn mặt.

Từng nỗi đau.

Sáng hôm sau,
đám đông tìm đến Đức Giêsu
và muốn giữ Người lại.

Nhưng Người nói:

Một căn nhà
không thể giữ Chúa cho riêng mình.

Một thành
cũng không thể giữ Người lại.

Lòng thương xót của Chúa
còn phải đi xa hơn.

Ta thường xin Chúa:

giữ gìn gia đình con;

chúc lành công việc con;

ban bình an
cho cộng đoàn con.

Những lời xin ấy đều chính đáng.

Nhưng đức tin không thể dừng ở:

Ơn Chúa ban cho ta
luôn chứa một lời mời:

hãy để điều mình đã nhận
trở thành điều tốt
cho một người khác.

Có sức khỏe
để chăm sóc.

Có kiến thức
để mở đường.

Có trách nhiệm
để phục vụ.

Có tiếng nói
để bảo vệ người yếu hơn.

Đã từng được nâng dậy
để biết nâng một người khác.

Hôm nay,
chúng ta cầu nguyện
cho quê hương Việt Nam
được bình an và thịnh vượng.

Nhưng thịnh vượng
không chỉ là có nhiều hơn.

Một đất nước thật sự lớn lên
khi những gì con người nhận được
biết trở thành ích chung.

Khi người có trách nhiệm
không dùng quyền lực
để tìm lợi ích riêng.

Khi người có khả năng
không đóng cửa cơ hội
của người yếu thế.

Khi mỗi người
làm phần việc của mình
ngay thẳng và tử tế.

Một đất nước
không chỉ được xây
bằng những công trình lớn.

Nó còn được xây mỗi ngày
từ một lớp học
được dạy bằng lương tâm;

một công việc
không bị làm qua loa;

một con người
không phải chịu thiệt
vì sự ích kỷ của người khác.

Tôi đã nhận được điều gì
mà lâu nay
mình coi là đương nhiên?

Sức khỏe?

Kiến thức?

Một cơ hội?

Một người từng tin tôi
khi chính tôi không tin mình?

Một lần được tha thứ
và cho làm lại?

Điều ấy chỉ làm
cuộc sống của tôi thuận lợi hơn,

hay đang giúp
một người nào đó
được nhẹ hơn?

Có bổn phận nào
tôi đang làm qua loa,

trong khi người khác
phải chịu hậu quả
từ sự cẩu thả của tôi?

Và có khi nào
tôi muốn giữ ơn Chúa
chỉ cho mình,
gia đình mình
hay cộng đoàn mình?

CHO ƠN ẤY ĐI TIẾP

Hôm nay,
hãy chọn một ơn mình đã nhận.

Rồi hoàn tất hai câu:

Chúa đã cho tôi…

Hôm nay, nhờ ơn ấy, tôi sẽ…

Không cần chọn việc lớn.

Nếu có kiến thức,
hãy kiên nhẫn chỉ dẫn
một người đang cần.

Nếu có trách nhiệm,
hãy làm đến nơi đến chốn
một việc mình thường dễ làm qua loa.

Nếu từng được ai nâng đỡ,
hãy dành thời gian
nâng một người đang chật vật.

Chỉ chọn một việc.

Làm trong hôm nay.

Làm cẩn thận.

Không cần ai biết.

Đừng chỉ hỏi:
“Tôi đã nhận được gì?”

Hãy hỏi thêm:
“Điều tôi đã nhận
đang làm ai được tốt hơn?”

LỜI THƯA

Lạy Chúa Giêsu,

Chúa đã bước vào
nhà ông Simon,

cúi xuống gần
một người đang đau yếu

và nâng bà trỗi dậy.

Chúa cũng đã nhiều lần
cúi xuống gần con.

Con đã nhận
nhiều hơn những gì
con còn nhớ để tạ ơn.

Xin đừng để những ơn ấy
khép lại nơi con.

Xin cho con phục vụ
không vì cảm thấy mắc nợ,

không để được nhìn thấy
hay khen ngợi,

nhưng vì lòng con
đã được tình yêu Chúa
làm cho rộng hơn.

Trong ngày Quốc Khánh hôm nay,
chúng con xin dâng lên Chúa
quê hương Việt Nam.

Xin gìn giữ Tổ quốc chúng con
trong bình an.

Xin cho mọi tiến bộ
biết phục vụ phẩm giá con người
và ích chung.

Xin cho những người
đang mang trách nhiệm
biết dùng khả năng và quyền hạn
để phục vụ.

Xin cho mỗi người chúng con
biết sống ngay thẳng,
làm việc có trách nhiệm
và không quay mặt
trước người yếu thế.

Con không thể làm
những điều thật lớn
cho quê hương.

Nhưng hôm nay,
con có thể làm tử tế
phần việc của mình.

Có thể bớt một điều ích kỷ.

Có thể không làm ai
phải chịu thiệt
vì sự cẩu thả của con.

Có thể trao đi
một điều con đã nhận.

Xin cho bình an
con cầu xin cho Tổ quốc

được bắt đầu
trong chính căn nhà con,

nơi làm việc của con,

cộng đoàn của con

và trong cách con đối xử
với người đang ở trước mặt.

Lạy Chúa,

xin đừng để ơn Chúa
kết thúc nơi con.

Xin cho ơn ấy
luôn tìm được một con đường
để đi tiếp.

Amen.

Bài viết cùng chuyên mục

Back to top button