Suy Niệm Lời Chúa: Thứ Ba Tuần XXII Thường Niên

31Người xuống Ca-phác-na-um, một thành miền Ga-li-lê, và ngày sa-bát, Người giảng dạy dân chúng. 32Họ sửng sốt về cách Người giảng dạy, vì lời của Người có uy quyền. 33Trong hội đường, có một người bị quỷ thần ô uế nhập, la to lên rằng : 34“Ông Giê-su Na-da-rét, chuyện chúng tôi can gì đến ông, mà ông đến tiêu diệt chúng tôi ? Tôi biết ông là ai rồi : ông là Đấng Thánh của Thiên Chúa!” 35Nhưng Đức Giê-su quát mắng nó : “Câm đi, hãy xuất khỏi người này !” Quỷ vật người ấy ngã xuống giữa hội đường, rồi xuất khỏi anh ta, nhưng không làm hại gì anh. 36Mọi người rất đỗi kinh ngạc và nói với nhau : “Lời ấy là thế nào ? Ông ấy lấy uy quyền và thế lực mà ra lệnh cho các thần ô uế, và chúng phải xuất !” 37Và tiếng đồn về Người lan ra khắp nơi trong vùng.

Người ta thường nói “vô tri bất mộ, không biết thì không mến. Nhưng biết Chúa rồi chưa chắc đã mến Ngài. Đó là trường hợp của ma quỷ. Thánh sử Luca cho hay khi Đức Giêsu vào Hội đường ở Capharnaum, Ngài đối diện với một tên quỷ ô uế. Nó đang nhập vào một bệnh nhân và hành hạ anh ta. Quỷ như kẻ cướp bị bắt quả tang, hốt hoảng kêu: “Ông Giêsu, tôi biết ông là ai. Ông là Đấng Thánh của Thiên Chúa. Giữa ông và tôi có chuyện gì mà ông đến tiêu diệt tôi”.

Căn cứ vào lời của quỷ, chúng ta thấy nó biết rất rõ Đức Kitô là Đấng Thánh, nghĩa là Con Thiên Chúa. Nhưng quỷ có mến Ngài không? Mến làm sao được, vì theo miệng nó nói, Ngài là kẻ thù đang đe dọa nó. Đúng thế, Chúa và ma quỷ không đội trời chung. Mục đích của công trình cứu độ là giải thoát nhân loại khỏi ách nô lệ ma quỷ và thần chết.

Phép lạ Chúa làm hôm nay chứng minh quyền năng của Ngài trên ma quỷ. Được chứng kiến phép lạ, dân chúng đã ca ngợi Ngài vị lời dạy của Ngài đầy quyền năng chứ không như các Kinh sư!

Tin Mừng hôm nay cho ta hay: Trần gian này là một chiến trường, tuy vô hình, nhưng vô cùng khốc liệt. Dù muốn dù không chúng ta phải chọn một trong hai phe: hoặc Chúa Giêsu hoặc ma quỷ. Thánh Phêrô đã cảnh giác các tín hữu: “Anh chị em hãy canh chừng vì ma quỷ như sư tử đang rảo quanh tìm mồi mà cắn xé” (1Pr 5, 8).

Mối nguy lớn nhất hiện nay là tính cách hai mặt của con người, nghĩa là vẫn tin Chúa, nhưng trong cách sống lại theo lối ma quỷ: gian manh, xảo quyệt, trụy lạc, bắt cá hai tay… Tác giả sách Khải huyền đã răn đe hạng người ấy: “Nóng thì nóng hẳn, lạnh thì lạnh hẳn, hâm hẩm thì sẽ bị Ta mửa ra khỏi miệng Ta” (Kh 3, 16).

Chúa đang đòi hỏi dân Ngài có một chọn lựa dứt khoát: Tin Ngài là phải Yêu Ngài. Thật đáng buồn khi nhiều môn đệ Chúa chỉ biết Ngài theo kiến thức sách vở mà thôi, chứ chưa thực lòng mến Ngài. Niềm tin và kiến thức ấy chẳng giúp ích gì cho phần rỗi. Duy lòng mến mới cho ta một kinh nghiệm nội tâm về tình yêu Thiên Chúa. Thánh Gioan đã xác quyết: “Ai không yêu mến thì không biết Thiên Chúa, vì Thiên Chúa là Tình Yêu” (1 Ga 4, 8).


(Lc 4,35)

Sự dữ ra đi, con người ở lại

Đức Giêsu vào hội đường Caphácnaum
và giảng dạy.

Dân chúng sửng sốt
vì lời Người có uy quyền.

Giữa hội đường,
một người bị quỷ thần ô uế nhập
la lớn.

Đức Giêsu quát mắng nó:

“Câm đi,
hãy xuất khỏi người này!”

Quỷ vật người ấy xuống,
rồi xuất khỏi anh,

nhưng không làm hại gì anh.

Chi tiết ấy rất đáng dừng lại.

Đức Giêsu quyết liệt
với sự dữ,

nhưng bảo toàn
con người đang bị sự dữ làm khổ.

Người không đồng hóa
người ấy với quỷ thần đang ám anh.

Người nói với quỷ:

“Hãy xuất khỏi người này.”

Nghĩa là:

Anh ấy không thuộc về ngươi.

Ngươi không có quyền
chiếm giữ đời anh.

Sự dữ phải ra đi.

Con người được ở lại.

Uy quyền của Chúa
không làm con người nhỏ lại.

Người buộc điều đang trói họ
phải rời đi,
để trả họ về tự do.

Đánh vào điều trói, không đánh vào phẩm giá

Ta thường nghĩ uy quyền là:

có tiếng nói
để người khác phải nghe;

có chức vụ
để người khác phải làm theo;

có lý
để người khác phải nhận mình sai.

Nhưng uy quyền của Đức Giêsu
không nhằm làm ai cúi xuống.

Uy quyền ấy
giải thoát và nâng con người dậy.

Đó cũng là điều ta cần học
khi phải sửa một người.

Một người đã làm điều sai
không có nghĩa
họ chỉ còn là lỗi lầm ấy.

Một đứa trẻ làm sai
không trở thành “đứa hư”.

Một người từng nghiện ngập
không chỉ còn là “kẻ nghiện”.

Một người tái phạm
không vì thế mà thành
“người hết thuốc chữa”.

Khi biến một hành vi
thành tên gọi cho cả con người,

ta không còn sửa lỗi.

Ta đang đóng khung họ
trong chính điều
ta muốn họ thoát ra.

Đức Giêsu gọi đúng tên sự dữ.

Người không thỏa hiệp.

Không làm nhẹ điều sai.

Nhưng Người cũng không để
điều sai nuốt mất con người.

Có những lời ta nói hoàn toàn đúng,
nhưng cách nói
lại khiến người khác gãy xuống.

Ta nhân danh kỷ luật
để làm họ mất mặt.

Nhân danh sự thật
để khiến họ không còn đường trở lại.

Nhân danh “muốn tốt cho em”
để kiểm soát cả cuộc đời họ.

Thước đo của uy quyền Kitô giáo
không phải là:

“Có bao nhiêu người sợ và nghe tôi?”

Mà là:

Một lời sửa đúng
phải mở ra con đường trở về,

không khóa người khác
trong mặc cảm và xấu hổ.

Đừng vội gán nhãn “quỷ ám”

Tin Mừng hôm nay
nói thật về quỷ thần ô uế.

Ta không được biến thực tại ấy
thành một hình ảnh tâm lý chung chung.

Nhưng cũng không được
gọi mọi cảm xúc khó,
sang chấn, trầm cảm
hay bệnh lý tâm thần
là “quỷ ám”.

Người đau cần được lắng nghe.

Người bệnh cần được chăm sóc.

Người gặp khó khăn tâm lý
có thể cần sự trợ giúp chuyên môn.

Đức tin không khiến ta
vội vàng gán nhãn.

Đức tin dạy ta
nhìn con người sâu hơn nhãn dán,

phân định điều gì đang xảy ra

và tìm cách nâng đỡ
phù hợp với sự thật.

Với chính mình cũng vậy.

Có một khoảng cách rất lớn giữa:

“Tôi đã làm sai,”

Hoán cải cần ta
gọi đúng tên điều sai,

nhưng không đòi ta
khinh ghét chính mình.

Chúa không gọi ta
bằng tên lỗi lầm.

Người gọi ta
bằng tên của một người
Người muốn cứu.

Khi phải sửa một người,
tôi đang gọi đúng hành vi,

hay đang dùng một lỗi lầm
để kết án cả con người họ?

Sau lời nói của tôi,
người ấy có nhận ra
điều cần thay đổi,

hay chỉ cảm thấy
mình là người vô giá trị?

Có ai tôi vẫn đóng khung
bằng quá khứ:

Nếu Chúa cũng gọi tôi
bằng điều tệ nhất tôi từng làm,

liệu hôm nay
tôi còn dám trở về với Người không?

Hôm nay,
hãy nhận ra một câu gán nhãn
mình thường nói với người khác
hoặc với chính mình.

Rồi đổi câu ấy theo ba bước:

Thay vì:

hãy nói:

Thay vì tự nói:

hãy nói:

Chỉ đổi một câu.

Nếu điều đang trói buộc
vượt quá khả năng tự mình tháo gỡ,

bước đầu tiên có thể là
thành thật tìm một người
có thể giúp đỡ.

Lời thưa

Lạy Chúa Giêsu,

Lời Chúa có uy quyền
vì Lời ấy giải thoát.

Chúa quyết liệt
với điều làm con người mất tự do,

nhưng không làm hại
người đang bị trói buộc.

Xin dạy con
biết sử dụng lời nói,
trách nhiệm
và ảnh hưởng của mình
theo cách của Chúa.

Khi phải sửa một người,
xin cho con gọi đúng điều sai

mà không làm nhục
người đã sai.

Xin cho lời con đủ rõ
để bảo vệ sự thật,

và đủ thương
để người khác còn đường trở về.

Khi chính con vấp ngã,
xin đừng để con
gọi mình bằng tên lỗi lầm.

Xin cho con đủ khiêm nhường
để nhận phần sai,

đủ tin tưởng
để bắt đầu lại,

và đủ thành thật
để tìm sự trợ giúp khi cần.

Lạy Chúa,

xin cho những người
được đặt bên cạnh con

trở nên tự do hơn,
trưởng thành hơn
và gần Chúa hơn…..

chứ không phải
sợ con hơn.

Amen.

Bài viết cùng chuyên mục

Back to top button