Suy Niệm Lời Chúa: Thứ Hai Tuần XIX Thường Niên
Thứ Hai Tuần XIX Thường niên: Ga 12, 24-26: Thánh Laurensô Phó Tế, Tử Đạo

✠Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Gioan
24Thật, Thầy bảo thật anh em, nếu hạt lúa gieo vào lòng đất mà không chết đi, thì nó vẫn trơ trọi một mình ; còn nếu chết đi, nó mới sinh được nhiều hạt khác. 25Ai yêu quý mạng sống mình, thì sẽ mất ; còn ai coi thường mạng sống mình ở đời này, thì sẽ giữ lại được cho sự sống đời đời. 26Ai phục vụ Thầy, thì hãy theo Thầy ; và Thầy ở đâu, kẻ phục vụ Thầy cũng sẽ ở đó. Ai phục vụ Thầy, Cha Thầy sẽ quý trọng người ấy.
HẠNH PHÚC CHO KẺ PHỤC VỤ
Hôm nay, Giáo Hội kính nhớ một vị thánh được tôn kính rất nhiều trong những thế kỷ đầu tiên của Kitô giáo: đó là thánh Lôrenxô, một trong bảy vị phó tế của ĐGH Xystô và chịu tử đạo vào năm 258.
Chuyện kể lại rằng, cũng như các phó tế trong giai đoạn tiên khởi của Giáo Hội, Lôrenxô được giao phó trách nhiệm quản lý tài sản của Giáo Hội và trợ giúp người nghèo. Ngày nay chúng ta gọi là hoạt động bác ái xã hội của Giáo Hội. Sau khi Ðức Sixtô II bị bắt giữ, phó tế Lôrenxô cũng đã nghĩ ngay đến số phận chờ đợi mình mà Giáo Hội phải trải qua. Ngài tập trung lại tất cả những người nghèo, các bà góa và các em cô nhi tại Roma. Tất cả tài sản của Giáo Hội, ngài phân phát cho họ. Hoạt động bác ái quá rầm rộ này không mấy chốc đến tai viên thị trưởng Rôma. Ông cho rằng, Giáo Hội phải có rất nhiều kho tàng. Thế là Lôrenxô đã bị điệu đến để cung khai về tất cả tài sản của Giáo Hội. Vị phó tế khôn ngoan này đã xin hoãn lại một thời gian để xếp đặt mọi sự và lập danh sách của cải của Giáo Hội. Trong suốt ba ngày, ngài cho triệu tập những người tàn tật, đui mù, góa bụa, cô nhi… và cho họ xếp hàng đứng trước dinh viên thị trưởng. Rồi ngài dõng dạc tuyên bố: “Ðây là tất cả tài sản của Giáo Hội”. Viên thị trưởng đã cho lời tuyên bố này là một thách thức ngạo mạn. Ông truyền lệnh cho thiêu sống Lôrenxô trên một chiếc giường sắt được nung đỏ.
Câu chuyện trên đây có thể chỉ là sản phẩm của một lòng tôn kính cao độ mà các tín hữu thời sơ khai dành cho một vị thánh. Nhưng, dù không biết nhiều về vị thánh này, chúng ta vẫn có thể xác quyết một điều: ngài đã chết vì Ðức Kitô. Sự thánh thiện ở thời đại nào cũng được định nghĩa như một sự đáp trả hoàn toàn đối với lời mời gọi bước theo Ðức Kitô.
Câu chuyện trên đây có thể chỉ là sản phẩm của một lòng tôn kính cao độ mà các tín hữu thời sơ khai dành cho một vị thánh. Nhưng, dù không biết nhiều về vị thánh này, chúng ta vẫn có thể xác quyết một điều: ngài đã chết vì Ðức Kitô. Sự thánh thiện ở thời đại nào cũng được định nghĩa như một sự đáp trả hoàn toàn đối với lời mời gọi bước theo Ðức Kitô.
Sống và chết cho Ðức Kitô: đó là ơn gọi từng ngày của người Kitô. Có nhiều hình thức bắt đạo khác nhau: từ những sắc lệnh cấm đạo công khai cho đến những hạn chế tự do tín ngưỡng một cách tinh vi. Có nhiều hình thức tử đạo khác nhau: từ cảnh đầu rơi, máu đổ cho đến những cái chết dần mòn trong nơi lao tù, cũng như những khước từ hy sinh từng ngày mà mỗi người Kitô đang phải trải qua.
Sống trọn vẹn ơn gọi của người Kitô cũng là một hình thức tử đạo từng ngày. Quyết chí trung thành lắng nghe tiếng nói của lương tâm để không chạy theo những cám dỗ của quyền lực, của tiền bạc, của gian dối, của lường gạt: đó cũng là một cuộc tử đạo dai dẳng. Quyết chí trung thành với Giáo Hội dù phải chịu những phân biệt đối xử, dù phải bị tước đoạt quyền lợi: đó cũng là một cuộc tử đạo dai dẳng.
Bài Phúc Âm hôm nay dùng hình ảnh hạt giống phải chết đi mới trổ sinh nhiều hoa trái để nhắc cho môn đệ Chúa Giêsu phải biết sống hình ảnh cao cả nhất của việc cho đi là biết chấp nhận chết đi nơi bản thân. Xin Chúa cho chúng ta biết quên mình và hy sinh như thánh Laurensô đã hiến mình vì tình yêu Chúa và tha nhân.
Lm Phaolô Phạm Công Phương
https://giaophandalat.com/le-thanh-laurenso-pho-te-tu-dao.html
🌿 DINH DƯỠNG AN LÀNH
Lời Sống từ Tin Mừng – Ga 12,24-26
Thứ Hai Tuần XIX Thường Niên – 10.08.2026
Thánh Lôrensô, phó tế, tử đạo – Lễ kính
ĐẾN CHỖ CHÚA ĐANG Ở
Chúa nói
“Ai phục vụ Thầy, thì hãy theo Thầy;
và Thầy ở đâu,
kẻ phục vụ Thầy cũng sẽ ở đó.”
(Ga 12,26)
Theo, chứ không chỉ làm
Đức Giêsu không nói:
“Hãy làm thật nhiều việc cho Thầy.”
Người nói:
“Hãy theo Thầy.”
Bởi ta có thể làm nhiều việc tốt
mà lòng vẫn tìm mình.
Phục vụ,
nhưng muốn được ghi nhận.
Cho đi,
nhưng cần người khác biết ơn.
Gánh trách nhiệm,
nhưng muốn mọi người
phải làm theo ý mình.
Tay rất bận việc của Chúa,
nhưng lòng lại xa
cách sống của Người.
Phục vụ Đức Giêsu
không chỉ là làm một công việc tốt.
Là theo Người
đến nơi Người đang ở.
Trong Tin Mừng hôm nay,
Đức Giêsu đang đi vào giờ
Người tự hiến:
như hạt lúa
rơi xuống đất,
chấp nhận mở ra
để sinh nhiều bông hạt.
Chúa ở trong tình yêu của Chúa Cha.
Và con đường dẫn đến đó
đi qua một đời biết trao mình.
Ta gặp Người
nơi tấm bánh được bẻ ra trên bàn thờ,
và nơi những con người
mà thế gian dễ đi ngang qua.
Không thể đón nhận
Đức Kitô tự hiến trong Thánh Thể
mà lại khép lòng
trước người đang cần được thương.
Theo truyền thống được Hội Thánh tiếp nhận,
khi nhà cầm quyền đòi Thánh Lôrensô
giao nộp kho tàng của Hội Thánh,
ngài đã chỉ vào những người nghèo
và nhận họ là kho tàng.
Ngài không chỉ phân phát của cải.
Ngài đã đến đúng nơi
Đức Kitô đang chờ mình.
Lớp vỏ nào đang giữ tôi?
Hạt lúa chết đi
không phải để trở thành vô nghĩa.
Lớp vỏ mở ra
để sự sống bên trong
có thể lớn lên.
Vì thế, “chết đi” theo Tin Mừng
không phải là khinh thường bản thân,
tự làm mình kiệt quệ
hay cam chịu để người khác lợi dụng.
Tình yêu của Chúa
không hủy hoại phẩm giá
và không dung túng điều xấu.
Điều cần chết đi
thường là lớp vỏ đang khép lòng ta:
nhu cầu phải được nhìn thấy,
nỗi sợ mất phần,
thói muốn kiểm soát,
hay sự tính toán
mình sẽ nhận lại được gì.
Có những hy sinh làm tình yêu lớn lên.
Nhưng cũng có cách phục vụ
khiến người khác lệ thuộc
và làm chính mình cạn kiệt.
Hoa trái giúp ta phân định:
sau việc tôi làm,
người kia có được tôn trọng hơn,
tự do hơn
và gần Chúa hơn không?
Nếu không ai nhìn thấy,
không ai cảm ơn
và không ai làm theo ý tôi,
tôi có còn muốn phục vụ không?
Có chỗ nào tôi đang né tránh
chỉ vì nơi ấy quá nhỏ,
quá âm thầm
và không làm hình ảnh của tôi đẹp hơn?
Đừng vắng mặt hôm nay
Hôm nay,
hãy nhớ đến một người
mà ánh mắt mình thường đi qua.
Chỉ chọn một việc:
- dành mười phút lắng nghe họ mà không vội khuyên;
- kín đáo chia sẻ một nhu cầu cụ thể;
- âm thầm làm một việc giúp họ nhẹ gánh hơn.
Làm xong,
không cần kể lại.
Không phải để chứng minh
mình quảng đại,
nhưng để đến gần hơn
nơi Chúa đang ở.
Người môn đệ
không cần có mặt ở mọi nơi.
Chỉ xin đừng vắng mặt
nơi tình yêu đang gọi mình.
Thưa với Chúa
Lạy Chúa Giêsu,
xin dẫn con
đến nơi Chúa muốn con có mặt hôm nay.
Con thường ngại
những nơi nhỏ bé,
âm thầm
và không ai nhìn thấy.
Xin mở mắt con
để nhận ra Chúa.
Xin mở lòng con
để con không giữ mình
ở bên ngoài nỗi đau của người khác.
Nhờ lời chuyển cầu
của Thánh Lôrensô,
xin cho con biết đón Chúa
nơi bàn thờ,
và đừng vô tình đi qua Chúa
nơi người nghèo khó.
Xin cho con một trái tim tự do:
phục vụ mà không tìm mình,
trao đi mà vẫn ở lại với Chúa.
Amen.
Frere Giuse Vũ Mạnh Quân