Nhịp Cầu Yêu Thương

Cha Minh về coi sóc họ đạo này cũng ngót nghét bảy năm. Nhìn bề ngoài, cha là người ít nói, điềm đạm, trạc ngoài năm mươi tuổi, nhưng mái đầu đã bạc nhiều hơn đen. Cha không hoạt náo, cũng chẳng có tài xây dựng gì nổi bật. Từ ngày cha về, bà con chưa thấy cha xây thêm được công trình nào.

Hình được tạo bởi AI

Bởi vậy, trong xóm đôi khi cũng có những lời bàn tán:

– Không biết cha bị phạt sao mà về đây.

– Cha gì mà hiền quá, chẳng thấy làm được gì lớn lao…

Cha Minh nghe được nhưng chỉ cười. Điều cha làm nhiều nhất là đi thăm các gia đình trong xóm, bất kể là người có đạo hay không có đạo.

Đây là một họ đạo nhỏ nằm giữa vùng sông nước. Trước kia gần chục năm không có cha sở thường trú. Mỗi tháng chỉ có vài thánh lễ do cha ở giáo xứ lớn xuống dâng. Mùa nước nổi, ghe xuồng đi lại khó khăn nên có khi cả tháng bà con chẳng được tham dự thánh lễ. Vì thế đời sống đức tin nơi đây cũng nguội lạnh dần. Nhiều gia đình bỏ đọc kinh từ lâu. Không ít người trẻ chẳng còn tha thiết với việc đến nhà thờ.

Thế nhưng điều làm cha Minh bận lòng nhất lại là gia đình ông Hai. Mỗi lần có người trong họ đạo ghé thăm, ông đều tìm cách xua đuổi:

– Mấy người đi đi!

– Đừng có giả bộ đạo đức trước mặt tôi.

– Đạo mấy người có gì hay ho đâu…!

Một chiều Chúa Nhật, cha Minh cùng ông trùm Sáu ghé nhà ông Hai. Vừa thấy cha dựng xe trước sân, ông Hai đang ngồi vá lưới liền đứng phắt dậy.

– Cha tới đây làm gì?

– Dạ, tôi ghé thăm gia đình mình một chút thôi. Cha Minh lễ phép trả lời.

– Nhà tôi không có đạo. Cha khỏi mất công.

– Tôi chỉ muốn hỏi thăm sức khỏe ông bà thôi.

Ông Hai gằn giọng: – Khỏi! Tôi không cần.

Ông trùm Sáu thấy vậy liền nói: – Ông Hai, cha có lòng tới thăm mà…

– Tôi nói rồi! Đừng ai bước vô sân nhà tôi nữa.

Cha Minh vẫn bình thản: – Dạ, nếu hôm nay ông chưa muốn tiếp thì tôi xin phép. Chúc ông bà mạnh khỏe.

Nói rồi cha quay ra xe. Trên đường về, ông trùm Sáu lắc đầu: – Cái ông Hai này khó dữ lắm cha.

Cha Minh mỉm cười: – Việc của mình là gieo hạt. Còn hạt có nảy mầm hay không thì mình phải tin vào Chúa.

– Nhưng coi bộ ổng ghét đạo dữ lắm.

– Tôi nghĩ trong lòng ông ấy có điều gì đó chưa được chữa lành.

Ông trùm Sáu cười: – Vậy bữa nào cha đi nữa, con chở cha.

 – Bộ ông sợ người ta ăn hiếp cha sao?

– Dạ không. Nhưng có hai người vẫn hơn một người chớ!

Cả hai cùng bật cười giữa con đường đầy bụi đỏ.

Vài tháng sau, nhân lúc ông Hai đi vắng, cha Minh mới có dịp gặp bà Hai. Bà rót ly trà rồi thở dài:

– Thiệt ra ổng không phải người xấu đâu cha.

– Vậy sao ông lại ghét người có đạo dữ vậy bà?

Bà Hai ngập ngừng rồi kể. Ngày còn nhỏ, ông Hai chơi chung với mấy đứa trẻ có đạo trong xóm. Một lần đá bóng lỡ làm hư đồ nhà bạn, ông bị người lớn mắng: “Đồ ngoại đạo, không ai dạy dỗ hay sao?” Từ đó ông mang mặc cảm. Rồi sau này chú ruột ông thương một cô gái có đạo. Gia đình bên kia không đồng ý nên tìm cách từ chối. Chuyện ấy càng khiến ông thêm ác cảm.

Bà Hai tiếp lời: – Hồi trước gia đình con khá giả lắm. Sau này làm ăn thất bại, bán hết nhà cửa trả nợ. May có người bán miếng đất này cho tụi con với giá rẻ. Sau mới biết họ là người có đạo.

– Vậy ông Hai nói sao?

– Ổng giận dữ lắm. Nhưng chuyện cũng rồi. Từ đó tới giờ vẫn không muốn dính dáng gì tới người có đạo hết.

Cha Minh chỉ khẽ gật đầu. Ra về, cha nói với ông trùm Sáu:

– Người ta ghét đạo nhiều khi không phải vì đạo, mà vì một vết thương nào đó trong lòng.

Từ hôm ấy, cha Minh càng siêng năng thăm viếng hơn. Trong các bài giảng, cha thường nhắc bà con: – Loan báo Tin Mừng không phải bằng lời nói nhiều, mà bằng cách sống yêu thương.

Năm tháng trôi qua. Mái tóc cha Minh ngày càng bạc hơn. Có hôm cha mang theo ít gạo, ít mì hay mấy trái bưởi người ta biếu để cho những gia đình nghèo trong xóm.

Mưa xuống, nhà nguyện dột vài chỗ. Cha cùng ông trùm Sáu leo lên lợp lại mấy tấm tôn cũ cho ấm áp cung thánh, còn việc đại tu thì cha cứ khất lần. Cha cười: “Nhà Chúa chịu ẩm chút cũng được, để dành tiền làm cầu cho tụi nhỏ đi học an toàn đã…”

Người ta lại bàn tán: – Cha gì mà tiết kiệm dữ vậy!

Nhưng cha chỉ cười.

Mấy năm gần đây, mùa mưa đến là nước sông dâng cao. Chiếc cầu khỉ bắc qua con rạch nhỏ trở nên nguy hiểm. Nhiều người lớn té xuống nước. Trẻ con phải nghỉ học mỗi khi nước lớn. Ai cũng lo nhưng chẳng biết làm sao.

Rồi một buổi sáng, bà con ngạc nhiên khi thấy cha Minh đội nón lá, mặc đồ công nhân đứng chỉ huy xe chở cát, đá, sắt thép vào xóm.

Ông trùm Sáu chạy tới: – Cha tính làm gì vậy?

Cha cười: – Xây cầu.

– Xây cầu thiệt hả cha?

– Ừ. Bà con mình cần một cây cầu.

Tin ấy lan nhanh khắp xóm. Sáng hôm sau, người kéo tới đông nghịt.

– Tui phụ trộn hồ.

– Tui chở cát bằng xuồng.

– Nhà tui có mấy đứa thanh niên khỏe mạnh.

Tiếng cười nói rộn ràng cả một vùng. Mồ hôi ai cũng nhễ nhại dưới cái nắng gay gắt nhưng chẳng ai thấy mệt. Mấy đứa nhỏ đứng nhìn rồi reo lên: – Mai mốt tụi con đi học không sợ té nữa!

Điều lạ nhất là không còn ai phân biệt lương giáo. Người có đạo góp sức. Người không có đạo cũng góp sức.

Ngay cả ông Hai cũng nhiều lần đứng từ xa nhìn công trình đang dần thành hình. Một buổi trưa nắng gắt, thấy ông Hai đứng nhìn dưới bóng cây, cha Minh ghé ngang mỉm cười, trao cho ông ly nước mát rồi gật đầu chào ấm áp trước khi quay lại công việc. Ông Hai cầm ly nước, lặng đi một hồi lâu.

Sau hơn một tháng, cây cầu hoàn thành. Ngày làm phép cầu, cả xóm kéo tới đông chưa từng thấy.

Cha Minh đứng trước cây cầu mới rồi chậm rãi nói: – Cây cầu này không phải của riêng ai. Đây là cây cầu của tình làng nghĩa xóm, của sự chung tay góp sức và của lòng yêu thương.

Cha dừng lại một chút rồi nói tiếp: – Tiền xây cầu không phải của tôi. Đó là những đồng tiền anh chị em xin lễ, là sự giúp đỡ âm thầm của các ân nhân gần xa. Tôi chỉ thay mặt mọi người thực hiện mà thôi.

Nhiều người nghe vậy bỗng thấy cay cay nơi khóe mắt. Rồi cha Minh nói thêm: – Hôm nay tôi cũng xin báo với bà con một tin. Ít ngày nữa tôi sẽ nhận nhiệm sở mới.

Cả xóm bỗng im lặng. Ông trùm Sáu cúi đầu. Mấy bà cụ lặng lẽ lau nước mắt.

Cha Minh cầm bình nước phép, làm dấu thánh giá trên cây cầu. Những giọt nước thánh rơi xuống lấp lánh dưới nắng chiều.

Khi mọi người đã ra về gần hết, ông Hai vẫn đứng lại bên thành cầu. Một lúc lâu sau, ông chậm rãi bước tới. – Cha…

Đó là lần đầu tiên ông gọi cha Minh như thế. Cha quay lại, mỉm cười.

Ông Hai lúng túng: – Chắc… trước giờ tôi hiểu sai nhiều chuyện.

Cha Minh không nói gì, chỉ nhẹ nhàng đặt lên vai ông vỗ mấy cái.

Bên dưới, dòng nước vẫn lặng lẽ chảy. Cây cầu mới nối đôi bờ con rạch nhỏ. Còn trong lòng ông Hai, một nhịp cầu khác cũng vừa được nối lại.

Từ ngày ấy, người ta thấy ông hai không còn tránh mặt bà con trong xóm nữa. Thỉnh thoảng ông còn ngồi uống trà với ông trùm Sáu trước sân nhà nguyện. Và mỗi lần đi ngang qua cây cầu ấy, mọi người lại nhớ đến một vị linh mục tóc bạc đã âm thầm xây nên chiếc cầu đẹp nhất – chiếc cầu nối những tấm lòng với nhau.

Ngọn đèn chầu

Bài viết cùng chuyên mục

Back to top button