Thứ Hai Tuần IV Mùa Chay: Niềm Tin Của Sĩ Quan Ngoại Đạo Rôma

 43Sau hai ngày, Đức Giê-su bỏ nơi đó đi Ga-li-lê. 44Chính Người đã quả quyết:  ngôn sứ không được tôn trọng tại quê hương mình. 45Khi Người đến Ga-li-lê, dân chúng trong miền đón tiếp Người, vì đã được chứng kiến tất cả những gì Người làm tại Giê-ru-sa-lem trong dịp lễ, bởi lẽ chính họ cũng đã đi dự lễ. 46Vậy Đức Giê-su trở lại Ca-na miền Ga-li-lê, là nơi Người đã làm cho nước hoá thành rượu. Bấy giờ có một sĩ quan cận vệ của nhà vua có đứa con trai đang bị bệnh tại Ca-phác-na-um. 47Khi nghe tin Đức Giê-su từ Giu-đê đến Ga-li-lê, ông tới gặp và xin Người xuống chữa con ông vì nó sắp chết. 48Đức Giê-su nói với ông : “Các ông mà không thấy dấu lạ điềm thiêng thì các ông sẽ chẳng tin đâu !” 49Viên sĩ quan nói : “Thưa Ngài, xin Ngài xuống cho, kẻo cháu nó chết mất !” 50Đức Giê-su bảo : “Ông cứ về đi, con ông sống.” Ông tin vào lời Đức Giê-su nói với mình, và ra về. 51Ông còn đang đi xuống, thì gia nhân đã đón gặp và nói là con ông sống rồi. 52Ông hỏi họ con ông đã bắt đầu khá hơn vào giờ nào. Họ đáp : “Hôm qua, vào lúc một giờ trưa thì cậu hết sốt.” 53Người cha nhận ra là vào đúng giờ đó, Đức Giê-su đã nói với mình : “Con ông sống”, nên ông và cả nhà đều tin. 54Đó là dấu lạ thứ hai Đức Giê-su đã làm, khi Người từ miền Giu-đê đến miền Ga-li-lê.

NIỀM TIN CỦA SĨ QUAN NGOẠI ĐẠO RÔMA

Người đến trong nhà Người, nhưng người nhà đã không đón nhận Người” (Ga 1, 11). Lời nói của thánh sử Gioan diễn tả một nỗi đau xót khôn nguôi. Nhưng tại sao “Người nhà” của Chúa không đón nhận Chúa? Vì Người xuất hiện với dáng dấp quá bình dị và khiêm tốn của một bác thợ mộc, trong khi đó “truyền thống” tiên báo Người đến trong uy quyền của một vương đế thuộc dòng tộc David từ Bêlem! 

Như thế niềm tin vào Đức Kitô không xuất phát từ gia cảnh, nhưng đặt cơ sở trên quyền năng và lời dạy của Người. Chính dân chúng đã từng tung hô: “Lời giảng thì mới mẻ, người dạy lại có uy quyền”. Uy quyền của Đức Giêsu đã được một quan chức Rôma công nhận qua bài Tin Mừng hôm nay.

Vì thương đứa con sắp chết, ông đã khiêm tốn đến xin Chúa Giêsu cứu chữa. Ông đã hội đủ hai điều kiện để được Chúa đoái thương: Khiêm tốn và kiên trì.

Vì khiêm tốn, ông đã gạt qua tính kiêu căng tự phụ của một quan chức Rôma. Giữa ông và Chúa Giêsu về mặt xã hội, không cùng đẳng cấp. Tuy vậy ông nhận ra nơi Ngài uy quyền của Thượng Đế, vì Ngài khống chế thiên nhiên, bệnh tật và mọi quyền lực thần thiêng. Tin thế nên ông kiên trì kêu xin Chúa Giêsu “Xin Ngài xuống chữa nhanh kẻo cháu nó chết mất”, mặc dù Ngài như thách thức ông: “Các ông mà không thấy dấu lạ, thì các ông có tin tôi đâu”. Chạnh lòng trước niềm tin của người cha bất hạnh này, Chúa Giêsu đã chữa bệnh “từ xa”: “Ông về đi, cháu nó sống đấy!”. Tại sao Chúa chữa bệnh từ xa? Vì Ngài tránh sự hiểu lầm của nhà chức trách Do Thái: “Luật không cho phép vào nhà dân ngoại”. Lại nữa, như thế chứng tỏ quyền năng Ngài vượt không gian địa lý.

Mùa Chay, Giáo Hội muốn Kitô hữu noi gương sĩ quan Rôma này mà sống khiêm tốn và kiên trì cầu nguyện. Đó là hai điều kiện tất yếu để lời cầu xin được Chúa chấp nhận. Hai điều kiện này được Đức Thánh Cha Biển Đức XVI nhắc lại trong Thông điệp Spe Salvi, về niềm cậy trông Kitô giáo, số 31-32. Ngài viết: “Gặp gỡ Thiên Chúa, không cần xin hẹn trước vì Người luôn có đó. Nhưng để được Người nhận lời, phải khao khát kiên trì”.

Chúa Giêsu đã có lần nói: “Nếu các ngươi là những người xấu, mà khi con cái xin bánh không nỡ cho đá, xin cá lại cho rắn. Huống hồ Cha các ngươi trên trời lại không cho các ngươi điều cao quý nhất, là Thánh Thần sao?” (Lc 11, 13). Để thêm lòng tin tưởng ta hãy hưởng ứng lời Chúa kêu mời: “Hãy xin thì sẽ được, hãy tìm sẽ thấy, hãy gõ cửa sẽ mở cho” (Lc 11, 9).

Bài viết cùng chuyên mục

Back to top button