Suy Niệm Lời Chúa: Thứ Hai Tuần VIII TN – Đức Trinh Nữ Maria – Mẹ Hội Thánh

25Đứng gần thập giá Đức Giê-su, có thân mẫu Người, chị của thân mẫu, bà Ma-ri-a vợ ông Cơ-lô-pát, cùng với bà Ma-ri-a Mác-đa-la. 26Khi thấy thân mẫu và môn đệ mình thương mến đứng bên cạnh, Đức Giê-su nói với thân mẫu rằng : “Thưa Bà, đây là con của Bà.” 27Rồi Người nói với môn đệ : “Đây là mẹ của anh.” Kể từ giờ đó, người môn đệ rước bà về nhà mình. 28Sau đó, Đức Giê-su biết là mọi sự đã hoàn tất. Và để ứng nghiệm lời Kinh Thánh, Người nói : “Tôi khát!” 29Ở đó, có một bình đầy giấm. Người ta lấy miếng bọt biển có thấm đầy giấm, buộc vào một nhành hương thảo, rồi đưa lên miệng Người. 30Nhắp xong, Đức Giê-su nói : “Thế là đã hoàn tất !” Rồi Người gục đầu xuống và trao Thần Khí. 31Hôm đó là ngày áp lễ, người Do-thái không muốn để xác chết trên thập giá trong ngày sa-bát, mà ngày sa-bát đó lại là ngày lễ lớn. Vì thế họ xin ông Phi-la-tô cho đánh giập ống chân các người bị đóng đinh và lấy xác xuống. 32Quân lính đến, đánh giập ống chân người thứ nhất và người thứ hai cùng bị đóng đinh với Đức Giê-su. 33Khi đến gần Đức Giê-su và thấy Người đã chết, họ không đánh giập ống chân Người. 34Nhưng một người lính lấy giáo đâm vào cạnh sườn Người. Tức thì, máu cùng nước chảy ra.

Thứ Hai, sau lễ Chúa Thánh Thần hiện xuống, Giáo Hội truyền dạy chúng ta cử hành lễ kính nhớ Đức Trinh Nữ Maria, Mẹ Hội Thánh với niềm vui khôn tả.

Thiên Chúa nhân hậu và khôn ngoan khi muốn thực hiện công việc cứu chuộc thế giới vào thời cuối cùng, “đã sai Con mình tới, sinh làm con một người đàn bà” (Gl 4,4), và Người Con đó “đã nhập thể trong lòng Trinh Nữ Maria” (Kinh Tin Kính).

Không có gì lạ, khi có người đặt câu hỏi: chúng ta có nên gọi Đức Trinh Nữ Maria là Mẹ Chúa Giêsu, Con Thiên Chúa không?Chẳng lẽ Đức Maria, Đấng đã hạ sinh Chúa Giêsu lại không phải là Mẹ Chúa Kitô?

Ngôi Lời Thiên Chúa đã làm người, có hồn có xác. Thánh Công đồng Nicêa dạy, chính Con duy nhất của Thiên Chúa, sinh bởi Đức Chúa Cha, đồng bản thể với Chúa Cha, nhờ Người mà muôn vật được tạo thành, và tất cả tồn tại trong Người, vì loài người chúng ta và để cứu độ chúng ta, Người đã từ trời xuống thế, nhập thể, làm người, chịu chết, đã sống lại, và Người sẽ lại đến trong vinh quang để phán xét; Công đồng tuyên phán: chỉ có Chúa Giêsu Kitô là Ngôi Lời Thiên Chúa, sinh bởi Đức Chúa Cha, giống Chúa Cha. Người là Thiên Chúa bởi Thiên Chúa, ánh sáng bởi sánh sáng, được sinh ra mà không phải được tạo thành, đồng bản thể với Đức Chúa Cha… Nên Đức Maria được gọi là Mẹ Chúa Kitô.

Đức Maria đã được các giáo phụ ca ngợi, đặc biệt là thánh Ambrôsiô thành Milan (thế kỷ IV) khi nói: “Đức Maria là Đền Thờ của Thiên Chúa chứ không phải Thiên Chúa của Đền Thờ”. Thánh Ignatiô thành Antiokia (+ 110) là người đầu tiên nêu tên Đức Maria sau các sách Tin Mừng: “Chúa chúng ta là Đức Giêsu Kitô đã được Đức Maria cưu mang trong lòng theo nhiệm cục cứu độ” và “Đức Giêsu cũng được sinh ra bởi Đức Maria và bởi Thiên Chúa”.

Tại Đông phương, kể từ năm 350, người ta đã tuyên dương Mẹ là “Mẹ của Ngôi Lời Nhập Thể ”. Như thánh Grégoire de Nazianze (330 – 390) đã viết: “Đức Kitô sinh bởi một Trinh Nữ, người nữ ấy là Mẹ Chúa Kitô”.

Hiến chế tín lý Lumen Gentium, số 53 của Công Đồng Vatican ô II viết: Vì đã cưu mang, sinh hạ và nuôi dưỡng Chúa Giêsu, đã dâng Con lên Chúa Cha trong đền thánh, và cũng đau khổ với Con mình chết trên thập giá, Ðức Maria đã cộng tác cách rất đặc biệt vào công trình của Ðấng Cứu Thế, nhờ lòng vâng phục, nhờ đức tin, đức cậy và đức ái nồng nhiệt, để tái lập sự sống siêu nhiên cho các linh hồn. Bởi vậy, trên bình diện ân sủng. Ngài thật là Mẹ chúng ta” (LG 61).

Thật vậy, Đức Trinh Nữ Ma-ri-a… được nhận biết và tôn kính với tư cách là Mẹ thật của Thiên Chúa là Đấng Cứu Chuộc… Mẹ cũng ‘thật là Mẹ các chi thể của Đức Ki-tô’… bởi vì đã cộng tác bằng đức mến để các tín hữu được sinh ra trong Hội Thánh, được làm chi thể của Đức Kitô là Đầu của Hội Thánh.” 525 “Đức Ma-ri-a,… Mẹ Đức Ki-tô, cũng là Mẹ… Hội Thánh” (x.GLHTCG số 963).

Công việc cứu chuộc vẫn tiếp tục trong Hội Thánh, là thân thể Chúa Kitô. Trong thân thể này, Ðức Maria có mặt như một chi thể trổi vượt, liên kết mật thiết với Ðầu, và hằng yêu thương, bảo vệ hướng dẫn các chi thể khác là các tín hữu, với lòng của người Mẹ hiền.

Việc sùng kính Mẹ vào thứ Hai sau lễ Chúa Thánh Thần hiện xuống nhắc nhớ chúng ta rằng, sau khi Ðức Giêsu lên trời, Ðức Maria đã ở giữa các Tông đồ, như người Mẹ “giữa một đàn em đông đúc” của Ðức Giêsu (Rm 8,29), Con của Mẹ. Đức Mẹ cùng cầu nguyện với Hội Thánh sơ khai: “Tất cả các ông đều đồng tâm nhất trí, chuyên cần cầu nguyện cùng với mấy người phụ nữ, với bà Maria thân mẫu Ðức Giêsu, và với anh em của Ðức Giêsu” (Cv 1,14). Hơn nữa: “Ðức Maria cũng tha thiết cầu xin Thiên Chúa ban Thánh Thần, là Ðấng đã bao phủ lấy Người trong ngày Truyền Tin” (LG 59), và “ai nấy được tràn đầy ơn Thánh Thần” (Cv 2-4) trong ngày lễ Ngũ Tuần. Sau cuộc đời trần thế, Ðức Maria đã được đưa lên trời cả hồn lẫn xác để hưởng vinh quang thiên quốc. Mẹ là người đầu tiên được tham dự vào cuộc Phục Sinh của Con Mẹ, và như vậy Mẹ là dấu chỉ báo trước và bảo đảm cho các Kitô hữu được sống lại với Chúa Kitô. Mẹ ở trên trên vẫn tiếp tục thiên chức làm mẹ bằng việc chuyển cầu cho tới khi Hội Thánh đạt tới quê trời (LG 62).

Hội Thánh luôn dành cho Ðức Maria lòng yêu mến và tôn kính rất đặc biệt, vượt trên các thiên thần và các thánh. Mẹ là mẫu mực của Hội Thánh trên bình diện đức tin, đức ái và hiệp nhất hoàn hảo với Chúa Kitô” (GH 63). Là hình ảnh của Hội Thánh tại thế “Hội Thánh vì ôm ấp những kẻ có tội trong lòng” (GH 8) hướng nhìn lên Ðức Mẹ Vô Nhiễm nguyên tội, một phần tử ưu tú của mình, đã chiến thắng tội lỗi, nhờ hồng ân Chúa Kitô. Vì thế, Hội Thánh luôn luôn kiên trì và tin tưởng trong hành trình đức tin trên trần gian. “Ngày nay, trên trời Mẹ Ðức Giêsu đã được vinh hiển cả hồn và xác, là hình ảnh và khởi thủy của Hội Thánh phải hoàn thành đời sau; đồng thời, dưới đất này, cho tới ngày Chúa đến (2Pr. 3,10).

Lạy Mẹ Hội Thánh, trong hoàn cảnh bi đát hiện nay, đầy đau khổ và lo lắng đang bao trùm cả thế giới vì đại dịch, chúng con cầu xin Mẹ, chúng con tìm nương ẩn dưới sự che chở của Mẹ. Xin chớ chê chớ bỏ lời chúng con nguyện trong cơn gian nan khốn khó, xin giải thoát chúng con khỏi mọi hiểm nguy.

Đức Mẹ Hội Thánh, cầu cho chúng con. Amen.

Lm. Antôn Nguyễn Văn Độ

https://www.tonggiaophanhanoi.org/duc-me-hoi-thanh-cau-cho-chung-con-suy-niem-le-duc-maria-me-hoi-thanh


“Thưa Bà, đây là con của Bà.”
Rồi Người nói với môn đệ:
“Đây là Mẹ của anh.”
Và từ giờ đó, người môn đệ rước Bà về nhà mình.

(Ga 19,26-27)

Dưới chân Thập Giá, Đức Giêsu không còn gì để giữ cho mình.
Áo Người đã bị chia.
Thân Người đã bị đóng đinh.
Máu và nước sắp tuôn ra từ cạnh sườn.

Vậy mà trước khi hoàn tất cuộc hiến dâng,
Người còn trao cho chúng ta một quà tặng cuối cùng:
Mẹ của Người.

Đây không phải là một lời trăng trối buồn.
Đây là giây phút khai sinh một tình mẫu tử mới.

Từ Thập Giá, Đức Maria trở thành Mẹ của Hội Thánh.
Và Hội Thánh học làm con
dưới ánh mắt của Mẹ.

Tin Mừng nói:
“Đứng gần thập giá Đức Giêsu có thân mẫu Người.”

Mẹ đứng.

Không ngã quỵ trong tuyệt vọng.
Không la hét trong oán hờn.
Không tháo chạy khỏi đau thương.

Mẹ đứng đó:
lặng thầm,
vững vàng,
đau đến tận cùng,
nhưng vẫn tin đến tận cùng.

Tiếng “Xin Vâng” ngày Truyền Tin
được hoàn tất dưới chân Thập Giá.
Ở Nadarét, Mẹ đón nhận Ngôi Lời.
Ở Canvê, Mẹ đón nhận Hội Thánh.

Từ cạnh sườn bị đâm thâu của Đức Kitô,
máu và nước tuôn ra.
Hội Thánh được sinh ra từ tình yêu bị mở ra đến tận cùng,
và được trao vào vòng tay hiền mẫu của Đức Maria.

Mẹ Hội Thánh không thay Chúa.
Mẹ dẫn chúng ta về với Chúa.
Mẹ không giữ chúng ta lại cho mình.
Mẹ dạy chúng ta đứng gần Thập Giá
mà không đánh mất niềm tin.

Hôm nay, chọn hai việc rất nhỏ:

Đón Mẹ về nhà mình.
Không chỉ là đặt ảnh Mẹ trong nhà,
mà là để tâm tình của Mẹ đi vào đời sống:
một kinh Kính Mừng chậm rãi,
một chục Mân Côi thật lòng,
một góc nhỏ trong ngày để thưa với Mẹ:
“Xin dạy con đứng vững với Chúa.”

Đứng gần thập giá của một người.
Bớt than vãn về nỗi đau của mình.
Bớt né tránh nỗi đau của người khác.
Chọn ở lại bên một người đang mệt:
một lời hỏi thăm,
một sự lắng nghe,
một hiện diện không phán xét.

Có khi yêu không cần nói nhiều.
Chỉ cần đứng đó.
Đủ gần
.
Đủ hiền.
Đủ trung tín.

Từ người đứng ngoài → nên người con trong nhà.
Từ chỉ trích Hội Thánh → nên người biết cầu nguyện và chung tay.
Từ trái tim hẹp → nên trái tim có chỗ cho người đau.
Từ đức tin dễ than → nên đức tin biết đứng vững.

Làm con của Mẹ Hội Thánh
là học một trái tim hiền mẫu:
biết ôm lấy người yếu,
biết đỡ nâng người ngã,
biết ở lại khi người khác bỏ đi,
biết hy vọng khi mọi sự tưởng như đã tắt.

Lạy Chúa Giêsu chịu đóng đinh,
dưới chân Thập Giá,
Chúa đã trao Mẹ Maria cho chúng con.

Xin cho con biết rước Mẹ về nhà mình:
về căn phòng,
về gia đình,
về cộng đoàn,
về cả những góc lòng còn lạnh và khô.

Lạy Mẹ Maria, Mẹ Hội Thánh,
xin dạy con biết đứng gần Thập Giá
mà không tuyệt vọng;
biết đau mà vẫn tin;
biết lặng mà vẫn yêu;
biết ở lại khi tình yêu cần một người ở lại.

Xin cho con mang trái tim của Mẹ
vào đời sống hôm nay:
bớt phán xét,
thêm cảm thông;
bớt than van,
thêm nâng đỡ;
bớt đứng ngoài,
thêm chung tay với Hội Thánh.

Lạy Chúa,
xin cho con đừng sống như người mồ côi,
vì từ Thập Giá,
Chúa đã nói với con:

“Đây là Mẹ của anh.”

Amen.

Bài viết cùng chuyên mục

Back to top button