Suy Niệm Lời Chúa: Thứ BẢY Tuần X Thường Niên – Trái Tim Vô Nhiễm Đức Mẹ

41Hằng năm, cha mẹ Đức Giê-su trẩy hội đền Giê-ru-sa-lem mừng lễ Vượt Qua. 42Khi Người được mười hai tuổi , cả gia đình cùng lên đền, như người ta thường làm trong ngày lễ. 43Xong kỳ lễ, hai ông bà trở về, còn cậu bé Giê-su thì ở lại Giê-ru-sa-lem, mà cha mẹ chẳng hay biết. 44Ông bà cứ tưởng là cậu về chung với đoàn lữ hành, nên sau một ngày đường, mới đi tìm kiếm giữa đám bà con và người quen thuộc. 45Không thấy con đâu, hai ông bà trở lại Giê-ru-sa-lem mà tìm. 46Sau ba ngày, hai ông bà mới tìm thấy con trong Đền Thờ, đang ngồi giữa các thầy dạy, vừa nghe họ, vừa đặt câu hỏi. 47Ai nghe cậu nói cũng ngạc nhiên về trí thông minh và những lời đối đáp của cậu. 48Khi thấy con, hai ông bà sửng sốt, và mẹ Người nói với Người : “Con ơi, sao con lại xử với cha mẹ như vậy ? Con thấy không, cha con và mẹ đây đã phải cực lòng tìm con !” 49Người đáp : “Sao cha mẹ lại tìm con ? Cha mẹ không biết là con có bổn phận ở nhà của Cha con sao?” 50Nhưng ông bà không hiểu lời Người vừa nói. 51Sau đó, Người đi xuống cùng với cha mẹ, trở về Na-da-rét và hằng vâng phục các ngài. Riêng mẹ Người thì hằng ghi nhớ tất cả những điều ấy trong lòng.

Hôm qua, chúng ta đã cùng nhau chiêm ngưỡng Thánh Tâm Chúa Giêsu. Hôm nay, Giáo Hội mời gọi chúng ta chiêm ngưỡng trái tim vô nhiễm của Đức Trinh Nữ Maria. Nơi trái tim Mẹ, chúng ta sẽ khám phá ra tình yêu dịu hiền của một người mẹ. 

Trình thuật của ngôn sứ Isaia trong bài đọc 1 đưa chúng ta về với lời sấm của Đức Chúa dành cho con cái Israel. Những lời này được Giáo Hội sử dụng hầu ca ngợi Mẹ Maria: “Dòng dõi các ngươi sẽ nức tiếng giữa chư dân, và giống nòi các ngươi sẽ lừng danh giữa muôn nước. Tất cả những ai thấy các ngươi sẽ biết rằng các ngươi là một dòng dõi được Đức Chúa ban phúc lành” (Is 61:9).

“Dòng dõi” của Mẹ Maria chính là Đức Giêsu, Đấng mang phúc lành cho mọi người. Mẹ là người được chúc phúc giữa các người phụ nữ và niềm vui của Mẹ đến từ Thiên Chúa: “Tôi mừng rỡ muôn phần nhờ Đức Chúa, nhờ Thiên Chúa tôi thờ, tôi hớn hở biết bao! Vì Người mặc cho tôi hồng ân cứu độ, choàng cho tôi đức chính trực công minh, như chú rể chỉnh tề khăn áo, tựa cô dâu lộng lẫy điểm trang. Như đất đai làm đâm chồi nẩy lộc, như vườn tược cho nở hạt sinh mầm, Đức Chúa là Chúa Thượng cũng sẽ làm trổ hoa công chính, làm trổi vang lời ca ngợi trước mặt muôn dân” (Is 61:10-11). Mẹ không tìm niềm vui nào khác ngoài Đức Chúa. Mọi vinh dự Mẹ có đều được Thiên Chúa ban cho.

Nhìn từ khía cạnh này, chúng ta thấy trong trái tim vô nhiễm của Mẹ Maria chỉ có tình yêu, lòng cảm mến tạ ơn, niềm vui vì được Thiên Chúa chọn và yêu thương. Là con cái của Mẹ, con tim chúng ta cũng phải chứa đựng những điều cao trọng như Mẹ. Đừng chứa đựng những cay đắng, hờn ghen, trả thù, những ý tưởng chua chát với anh chị em mình. Hãy để Chúa chiếm trọn con tim chúng ta như Mẹ Maria đã để Chúa hoàn toàn chiếm lấy trái tim Mẹ.

Bài Tin Mừng thuật lại cho chúng ta nghe sự kiện Chúa Giêsu đi lạc trong đền thờ. Chúng ta có thể suy gẫm về hình ảnh của Mẹ Maria trong bài Tin Mừng hôm nay theo ba bước: Trước khi Chúa Giêsu lạc, trong khi lạc Chúa Giêsu, và sau khi tìm thấy Chúa Giêsu. Trước khi lạc Chúa Giêsu, trình thuật Tin Mừng trình bày cho chúng ta hình ảnh của Mẹ Maria trong một gia đình người Do Thái sống trung thành với luật: “Hằng năm, cha mẹ Đức Giêsu trẩy hội đền Giêrusalem mừng lễ Vượt Qua. Khi Người được mười hai tuổi, cả gia đình cùng lên đền, như người ta thường làm trong ngày lễ” (Lc 2:41-42). Những lời này nhấn mạnh đến gia đình của Chúa Giêsu, một gia đình trung thành sống theo luật như là môi trường mà trong đó Chúa Giêsu lớn lên. 

         Theo các học giả Kinh Thánh, câu chuyện này báo trước hành trình lên Giêrusalem của Chúa Giêsu sau này, hành trình mà Ngài đi cùng các môn đệ và mạc khải Cha của Ngài qua lời dạy và hành động của Ngài (x. Lc 9:51-19:27). Trong bối cảnh này, chúng ta thấy trước khi lạc mất Chúa Giêsu, trái tim Mẹ Maria chứa đựng tình yêu dành cho Thiên Chúa qua việc tuân giữ luật của Ngài và dành cho gia đình của mình qua việc luôn hiện diện với các thành viên khác trong gia đình. Học ở nơi Mẹ, chúng ta để cho Thiên Chúa đổ đầy con tim mình với tình yêu của Ngài hầu chúng ta sống cho Ngài và cho anh chị em của mình.

Trong những ngày lạc mất Chúa Giêsu, Mẹ Maria đã vất và tìm kiếm và trái tim Mẹ tràn đầy lo lắng của tình mẫu tử: “Xong kỳ lễ, hai ông bà trở về, còn cậu bé Giêsu thì ở lại Giêrusalem, mà cha mẹ chẳng hay biết. Ông bà cứ tưởng là cậu về chung với đoàn lữ hành, nên sau một ngày đường, mới đi tìm kiếm giữa đám bà con và người quen thuộc. Không thấy con đâu, hai ông bà trở lại Giêrusalem mà tìm” (Lc 2:43-45). Trong những ngày này, mối bận tâm duy nhất của Mẹ là Chúa Giêsu. Mẹ tìm kiếm cho đến khi tìm được Ngài. Mỗi khi lạc xa khỏi Chúa, chúng ta có thái độ như thế nào? Chúng ta có băn khoăn lo lắng tìm kiếm Ngài, hay trách Ngài bỏ rơi chúng ta? Mẹ Maria đã đi mọi nơi, gặp mọi người để hỏi thăm về Chúa Giêsu. Trong giây phút lạc xa khỏi Chúa, chúng ta cũng được mời gọi đi mọi nơi, tìm mọi người để hỏi thăm về Chúa cho đến khi tìm thấy Ngài.

Khi tìm thấy Chúa Giêsu, Mẹ Maria đã sửng sốt và ghi nhớ tất cả mọi sự [về Chúa Giêsu] trong lòng: “Sau ba ngày, hai ông bà mới tìm thấy con trong Đền Thờ, đang ngồi giữa các bậc thầy, vừa nghe họ, vừa đặt câu hỏi. Ai nghe cậu nói cũng kinh ngạc về trí thông minh và những lời đối đáp của cậu. Khi thấy con, hai ông bà sửng sốt, và mẹ Người nói với Người: ‘Con ơi, sao con lại làm cho cha mẹ như thế? Con thấy không, cha con và mẹ đây đang phải cực lòng tìm con!’ Người thưa: ‘Sao cha mẹ lại tìm con? Cha mẹ không biết là con có bổn phận ở nhà của Cha con sao?’ Nhưng ông bà không hiểu lời Người vừa nói. Sau đó, Người đi xuống cùng với cha mẹ, trở về Nadarét và hằng vâng phục các ngài. Riêng mẹ Người thì hằng ghi nhớ tất cả những điều ấy trong lòng” (Lc 2:46-51). Chi tiết đáng để chúng ta lưu ý là việc Chúa Giêsu được tìm thấy trong Đền Thờ. 

Chúng ta chỉ hiểu điều này khi chúng ta liên kết với câu nói của Chúa Giêsu với Mẹ Maria: “Cha Mẹ không biết là con có bổn phận trong nhà của Cha con sao?” Đền Thờ chính là “nhà của Chúa Cha.” Trong câu nói này, Chúa Giêsu ám chỉ rằng Ngài chỉ được tìm thấy trong “cung lòng” của Chúa Cha. Và đây chính là điều Mẹ Maria ghi nhớ trong lòng. Trong lòng của Mẹ chỉ có mối tương quan đầy tình yêu của Chúa Cha dành cho Chúa Con.

Nói cách khác, trong lòng Mẹ, chỉ có Chúa ngự trị. Khi chiêm ngắm trái tim vô nhiễm Mẹ Maria, chúng ta được mời gọi biến con tim của mình thành nơi cư ngụ của Thiên Chúa.

Lm. Antôn Nguyễn Ngọc Dũng, SDB

Nguồn:https://fmavtn.org/news-detail/1721/Suy%20ni%E1%BB%87m%20L%E1%BB%9Di%20Ch%C3%BAa:%20L%E1%BB%85%20Tr%C3%A1i%20Tim%20V%C3%B4%20Nhi%E1%BB%85m%20%C4%90%E1%BB%A9c%20Maria


Lời chạm

“Riêng mẹ Người thì hằng ghi nhớ
tất cả những điều ấy trong lòng.”
(Lc 2,51)

Sau ba ngày tìm kiếm,
Mẹ Maria và thánh Giuse
gặp lại Đức Giêsu trong Đền Thờ.

Mẹ hỏi trong nỗi đau rất thật
của một người mẹ:

“Con ơi, sao con lại xử với cha mẹ như vậy?”

Đức Giêsu trả lời:

“Cha mẹ không biết là con có bổn phận
ở nhà của Cha con sao?”

Tin Mừng nói:
hai ông bà không hiểu lời Người vừa nói.

Nhưng Mẹ không phản ứng thêm.
Mẹ ghi nhớ tất cả trong lòng.

Nhìn lại lòng mình

Có những lúc chúng ta cũng không hiểu Chúa.

Không hiểu một biến cố.
Không hiểu một mất mát.
Không hiểu một chậm trễ.
Không hiểu vì sao điều mình cầu xin
lại chưa được như ý.

Và khi không hiểu,
chúng ta dễ phản ứng:

nóng vội,
cằn nhằn,
đổ lỗi,
hoặc âm thầm xa Chúa.

Có khi chúng ta cũng “lạc mất Chúa”,
không phải vì Chúa bỏ đi,
mà vì lòng mình quá đầy lo toan,
quá nhiều tiếng ồn,
quá bận giữ mọi sự trong tay mình.

Học nơi Trái Tim Mẹ

Trái Tim Vô Nhiễm của Mẹ
không phải là trái tim không biết đau.

Mẹ đã đau.

Đau vì lạc mất Con.
Đau vì không hiểu hết đường Chúa dẫn.
Đau vì sau này sẽ đứng dưới chân Thập Giá.

Nhưng Trái Tim Mẹ vô nhiễm
vì Mẹ không để đau khổ biến thành oán trách,
không để điều chưa hiểu biến thành nghi ngờ,
không để bóng tối làm tắt niềm tin.

Mẹ ghi nhớ trong lòng.

Không phải giữ để dằn vặt,
nhưng giữ để cầu nguyện.

Không phải giữ để đóng kín,
nhưng giữ để Chúa dần soi sáng.

Có những điều hôm nay ta chưa hiểu.

Nhưng nếu biết đặt vào lòng Chúa,
một ngày nào đó,
Chúa sẽ cho ta đủ ánh sáng để bước tiếp.

Một việc nhỏ hôm nay

Hôm nay, tập sống một chút như Mẹ:

• Khi gặp điều trái ý: dừng lại 3 giây trước khi phản ứng.
• Khi lòng bực bội: thưa nhỏ: “Lạy Chúa, xin giữ lòng con trong bình an.”
• Khi chưa hiểu một biến cố: đừng vội kết luận Chúa xa mình.
• Khi cầu nguyện: đặt vào tay Chúa một điều mình còn rối.
• Cuối ngày: dành 5 phút nhìn lại: hôm nay, Chúa đã âm thầm dạy con điều gì?

Đừng giữ nỗi đau
để lòng thêm nặng.

Hãy giữ nỗi đau trong cầu nguyện,
để Chúa biến nó thành nơi gặp gỡ.

Cầu nguyện

Lạy Chúa Giêsu,
có những lúc con không hiểu đường Chúa dẫn.

Con dễ nóng,
dễ buồn,
dễ trách,
dễ để lòng mình rối lên
trước những điều ngoài ý muốn.

Xin cho con học nơi Mẹ Maria:

biết thinh lặng mà không khép lòng,
biết đau mà không mất tin,
biết không hiểu mà vẫn tiếp tục bước đi với Chúa.

Lạy Mẹ Maria,
Mẹ có Trái Tim trong sạch
và đầy tin yêu,

xin dạy con biết ghi nhớ mọi sự trong lòng
như Mẹ.

Xin giúp con giữ lòng mình khỏi oán trách,
khỏi nghi ngờ,
khỏi những phản ứng làm tổn thương người khác.

Xin cho gia đình con,
cộng đoàn con,
và chính tâm hồn con
biết trở thành nơi Chúa được tìm thấy lại
trong bình an.

Amen.

Bài viết cùng chuyên mục

Back to top button