Mừng Sinh Nhật Mẹ Hội Dòng: 42 Năm Dấu Ấn & Hồng Ân

Tháng Tư lại về trên mảnh đất Bình Tuy – La Gi, mang theo cái nắng nồng nàn và vị gió biển mặn mòi quen thuộc. Nhưng với tôi – và với mỗi người con của Hội dòng Mến Thánh Giá Phan Thiết – tháng Tư còn mang một dư âm rất riêng: âm vang của lòng biết ơn, của ký ức, và của một hành trình hồng ân đã được dệt nên suốt 42 năm qua (17/04/1984 – 17/04/2026).

Bốn mươi hai năm…

Không phải là một quãng thời gian quá dài trong dòng lịch sử, nhưng đủ để làm nên một hành trình đáng trân trọng.

Tôi không có mặt từ những ngày đầu, nhưng qua đời sống của các chị em, qua những câu chuyện được kể lại, tôi cảm nhận được rằng: Mẹ Hội dòng đã lớn lên không phải bằng những điều rực rỡ bên ngoài, mà bằng những hy sinh thầm lặng, bằng sự trung thành bền bỉ của biết bao thế hệ tiền nhân.

Và tôi – một người đến sau – lại được đón nhận tất cả như một gia tài. Một gia tài không phải để cất giữ, nhưng để sống và tiếp tục trao đi.

Có những lúc tôi tự hỏi: Điều gì đã nối kết chúng tôi – những con người rất khác nhau – lại với nhau?

Có lẽ không chỉ là một mái nhà, mà là một tình yêu chung. Chúng tôi cùng được sinh ra trong một “trứng nước” thiêng liêng của Mẹ Hội dòng, cùng lớn lên trong linh đạo Mến Thánh Giá, cùng học cách yêu theo gương Chúa Giêsu Kitô Chịu-Đóng-Đinh: âm thầm, hy sinh và trung tín mỗi ngày.

Đi giữa cộng đoàn, nhìn những khuôn mặt chị em thân quen, tôi nhận ra một điều rất giản dị mà đẹp: chúng tôi không bước đi một mình. Có những người đã nâng đỡ tôi khi còn chập chững; có những người kiên nhẫn chờ tôi lớn lên; và hôm nay, có những người đang cùng tôi tiếp tục bước đi. Tất cả làm nên một gia đình – nơi tôi không chỉ ở, mà thật sự thuộc về.

Lòng tôi lắng lại trong niềm biết ơn dành cho các bậc tiền nhân. Các ngài đã sống, đã hy sinh, đã âm thầm đặt nền để hôm nay Hội dòng có thể đứng vững và lớn lên. Nhờ các ngài, tôi hiểu hơn rằng: một đời dâng hiến không cần phải rực rỡ, chỉ cần trung thành và bền bỉ trong tình yêu là đủ.

Hôm nay, trong ngày mừng sinh nhật Mẹ, tôi nhận ra mình không chỉ đang nhớ về một hành trình đã qua, mà còn đang đứng trong chính hành trình ấy.

Tôi vẫn đang được tiếp nối. Được lớn lên từ những gì các thế hệ trước đã âm thầm gieo trồng. Và đến lượt mình, tôi cũng được mời gọi để sống, để giữ và để trao lại – theo cách rất riêng mà Chúa ân ban cho tôi.

Không có gì để trao dâng, tôi muốn thầm thỉ thưa với Đấng mà chúng tôi yêu mến một lời nguyện đơn sơ: “Lạy Chúa Giêsu Kitô Chịu-Đóng-Đinh, con tạ ơn Chúa vì đã cho con được làm con của Mẹ. Xin cho chị em chúng con biết trung thành bước đi trên con đường này, dù nhỏ bé, nhưng thật lòng.”

Và rồi tôi hiểu…

42 năm không chỉ là dấu ấn của một hành trình đã qua, mà còn là lời mời gọi tôi tiếp tục bước đi – lặng lẽ nhưng vững vàng.

Trong niềm biết ơn, và trong một chút tự hào rất nhẹ, tôi nhận ra mình thật hạnh phúc khi được là một người con của Mẹ – Mẹ Hội dòng Mến Thánh Giá Phan Thiết thân yêu.

Xuân An

Bài viết cùng chuyên mục

Back to top button