Giọt Nước Mắt Của Bố
“Ơn gọi của tôi bắt đầu bằng một chuyến đi… và được Thiên Chúa gìn giữ qua những giọt nước mắt của Bố.”

Được tin Hội dòng Mến Thánh Giá Phan Thiết nhận thanh tuyển vào ngày 5 tháng 9 năm 2014, tôi bắt đầu một hành trình mới trong đời mình.
Vậy là ngày 4 tháng 9 năm 2014, Bố đưa hai chị em tôi vào dòng. Tôi đã từng đi nhiều chuyến xe, nhưng chuyến đi hôm ấy mang một cảm xúc rất khác: vừa rạo rực, vừa hồi hộp, lại xen lẫn một chút lo lắng khó tả.
Vì đường xa, tối hôm đó ba Bố con lên xe giường nằm đi Sài Gòn, để sáng hôm sau tiếp tục bắt chuyến xe khác đến La Gi cho kịp giờ. Trên xe, Bố nằm giường trên, còn hai chị em tôi nằm giường dưới. Nhưng em gái tôi lần đầu đi xe giường nằm nên say xe rất nặng, không thể nằm xuống như mọi người, cứ phải ngồi và bám vào thành giường.
Thấy em như vậy, Bố không yên lòng. Cứ chốc chốc, Bố lại ngồi dậy nhìn xuống xem hai chị em thế nào. Cả đêm hôm ấy, Bố gần như không ngủ.
Khoảng 3 giờ 30 sáng, ba Bố con đến bến xe Miền Đông. Bố vội vàng đi tìm xe về La Gi, nhưng chuyến sớm nhất cũng phải 8 giờ sáng. Không muốn chờ lâu, Bố hỏi khắp nơi và tìm được một chuyến xe đi Phan Thiết lúc 4 giờ. Bố quay lại nói với hai chị em:
– Có xe đi La Gi nhưng 8 giờ mới chạy, thôi ba Bố con mình đi Phan Thiết cho sớm nhé!
Dù rất mệt, hai chị em tôi vẫn gật đầu. Chuyến xe đông và chật, nhưng cũng là lựa chọn tốt nhất lúc ấy. Cả hai vẫn rã rời vì gần như thức trắng đêm.
Khoảng 7 giờ 30 sáng, ba Bố con xuống xe, rồi tiếp tục chờ thêm một chuyến xe buýt. Hơn 8 giờ, chúng tôi xuống ở gần nhà thờ Tân Tạo. Bác tài xế bảo chỉ cần đi bộ một chút là tới nhà dòng. Nhưng “một chút” ấy lại dài hơn tôi nghĩ.
Bố xách hành lý, hai chị em lặng lẽ theo sau. Đang đi, một người phụ nữ chạy xe máy từ phía sau đến, dừng lại và nói:
– Lên nhà dòng hả? Lên xe cô chở đi.
Hai chị em còn chần chừ thì Bố nói:
– Thôi, hai đứa đi trước đi, Bố đi bộ lên sau.
Dù có chút lo lắng, chúng tôi vẫn nghe lời Bố. Đến cổng nhà dòng, một Soeur ra đón. Soeur hỏi thăm đủ điều, tôi có chút bối rối nhưng cũng cố gắng trả lời. Ngồi chờ một lúc trên ghế đá, thì Bố cũng đến nơi.
Cuộc trò chuyện diễn ra nhẹ nhàng. Bố ngỏ ý xin các Soeur nhận và dạy dỗ hai chị em. Mọi thứ tưởng chừng rất bình thường… cho đến khi Bố chuẩn bị ra về.
Nhưng chính lúc ấy…
Bố tôi đã khóc.
Tôi chưa từng thấy Bố khóc bao giờ. Không phải là tiếng khóc thành lời, chỉ là một cái quay mặt đi, một động tác lau vội… nhưng đủ để tim tôi thắt lại.
Và trong khoảnh khắc đó, tôi hiểu: đằng sau bước chân chị em tôi đi vào đời sống ơn gọi là một nỗi lòng rất sâu của Bố – một người đang tập buông điều mình thương nhất vào tay Chúa.
Hình ảnh Bố đứng đó, lặng lẽ lau nước mắt bằng chiếc khăn trên cổ, trở thành một dấu ấn không thể phai trong lòng tôi.
Từ ngày hôm đó, tôi biết mình không còn sống chỉ cho riêng mình nữa.
Mỗi bước tôi đi là một lời đáp lại – đáp lại tiếng Chúa gọi, và đáp lại tình yêu thầm lặng của Bố.
Tôi chỉ mong mình sống sao cho xứng đáng với điều đã nhận được: một ơn gọi được gìn giữ bằng yêu thương, một con đường được tưới bằng những hy sinh âm thầm.
Và mỗi khi nhớ lại khoảnh khắc hôm ấy, tôi hiểu rằng đó không chỉ là một cuộc chia tay… mà là một khởi đầu – nơi tình yêu của Bố trở thành sức mạnh để tôi bước đi vững vàng hơn trên con đường Thiên Chúa đã dành cho mình.
Cát Biển



