Suy Niệm Lời Chúa: Thứ Hai Tuần XXII Thường Niên
Thứ Hai Tuần XXII Thường niên: Lc 4, 16-30

✠Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Luca
16Rồi Đức Giê-su đến Na-da-rét, là nơi Người sinh trưởng. Người vào hội đườn như Người vẫn quen làm trong ngày sa-bát, và đứng lên đọc Sách Thánh. 17Họ trao cho Người cuốn sách ngôn sứ I-sai-a. Người mở ra, gặp đoạn chép rằng : 18Thần Khí Chúa ngự trên tôi, vì Chúa đã xức dầu tấn phong tôi, để tôi loan báo Tin Mừng cho kẻ nghèo hèn. Người đã sai tôi đi công bố cho kẻ bị giam cầm biết họ được tha, cho người mù biết họ được sáng mắt, trả lại tự do cho người bị áp bức, 19công bố một năm hồng ân của Chúa. 20Đức Giê-su cuộn sách lại, trả cho người giúp việc hội đường, rồi ngồi xuống. Ai nấy trong hội đường đều chăm chú nhìn Người. 21Người bắt đầu nói với họ : “Hôm na đã ứng nghiệm lời Kinh Thánh quý vị vừa nghe.” 22Mọi người đều tán thành và thán phục những lời hay ý đẹp thốt ra từ miệng Người. Họ bảo nhau : “Ông này không phải là con ông Giu-se đó sao ?”23Người nói với họ : “Hẳn là các ông muốn nói với tôi câu tục ngữ : Thầy lang ơi, hãy chữa lấy mình ! Tất cả những gì chúng tôi nghe nói ông đã làm tại Ca-phác-na-um, ông cũng hãy làm tại đây, tại quê ông xem nào!” 24Người nói tiếp : “Tôi bảo thật các ông : không một ngôn sứ nào được chấp nhận tại quê hương mình. 25“Thật vậy, tôi nói cho các ông hay : vào thời ông Ê-li-a, khi trời hạn hán suốt ba năm sáu tháng, cả nước phải đói kém dữ dội, thiếu gì bà goá ở trong nước Ít-ra-en ; 26thế mà ông không được sai đến giúp một bà nào cả, nhưng chỉ được sai đến giúp bà goá thành Xa-rép-ta miền Xi-đôn. 27Cũng vậy, vào thời ngôn sứ Ê-li-sa, thiếu gì người mắc bệnh phong ở trong nước Ít-ra-en, nhưng không người nào được sạch, mà chỉ có ông Na-a-man, người xứ Xy-ri thôi.” 28Nghe vậy, mọi người trong hội đường đầy phẫn nộ. 29Họ đứng dậy, lôi Người ra khỏi thành – thành này được xây trên núi. Họ kéo Người lên tận đỉnh núi, để xô Người xuống vực. 30Nhưng Người băng qua giữa họ mà đi.
THÁNH THẦN NGỰ TRÊN TÔI
Thánh Luca là tác giả Tin Mừng thứ ba, Tin Mừng này nêu cao vai trò của Chúa Thánh Thần: trong mầu nhiệm nhập thể và trong cuộc đời thơ ấu của Đức Kitô, đặc biệt trong sứ mệnh rao giảng của Ngài.
Hôm nay, Thánh sử kể cuộc hồi hương của “Con bác thợ” về Nazareth. Nói đến thợ, người đương thời đã nghĩ ngay tới một gia cảnh đạm bạc, ít học thức và quê mùa. Thế nhưng nếu David xưa, dù chỉ là một chú nhỏ chăn chiên, mà một khi được Samuel xức dầu, đã trở thành vị anh quân bách chiến bách thắng, thì hôm nay chú thợ mộc Giêsu, theo Thánh sử kể, là Đấng được Thánh Thần xức dầu từ nguyên thủy, thì càng cao trọng hơn biết bao. Thánh sử cho hay: sau khi đọc xong sấm ngôn Isaia trong hội đường Nazareth, Chúa Giêsu đã chốt một câu: “Hôm nay đã ứng nghiệm lời ngôn sứ”.
“Hôm nay” một từ nói lên tính viên mãn của Mặc Khải Tần Ước: “Xưa kia Thiên Chúa đã phán dạy cha ông chúng ta nhiều lần nhiều cách qua các ngôn sứ, nhưng vào thời sau hết này Thiên Chúa đã phán dạy chúng ta qua Con của Ngài” (Dt 1, 1-2; Ga 1, 18).
Đức Giêsu là Con Hằng Hữu của Chúa Cha, nhưng cũng là Con Người rất gần gũi nhân loại. Sự gần gũi ấy được thể hiện qua sứ vụ loan báo Tin Mừng. Ngôn sứ Isaia nêu lên ba đối tượng cần được Phúc âm hóa: người nghèo, người mù và người tù.
1/ Người nghèo nói đây không chỉ kẻ khố rách áo ôm. Người nghèo đồng nghĩa tự mình không có của, và như thế bao gồm toàn thể nhân loại. Vì nhân loại với tư cách là thụ tạo, phải nhận mọi sự từ Thiên Chúa. “Nhờ Người ta sống, ta động, ta hiện hữu” (Cv 17,28).
2/ Người mù, hiểu cách cụ thể, là không thấy ánh sáng. Nhưng ánh sáng có nhiều thứ: ánh sáng thể lý như ánh sáng mặt trời, ánh sáng của đèn… Nhưng ta còn có ánh sáng của trí khôn, nhờ đó ta hiểu biết lý lẽ của vạn vật; ánh sáng cũng có thể hiểu là tình yêu, lan tỏa qua ánh mắt, nụ cười, sự quan tâm của một con tim biết rung cảm; sau hết ta có ánh sáng của đức tin mà duy một mình Thiên Chúa ban cho người thành tâm thiện chí. Như thế khi chữa những ai đang mù, Chúa Giêsu ban lại cho họ cả bốn thứ ánh sáng vừa nêu trên.
3/ Người tù mà ngôn sứ nêu làm đối tượng cho Đấng Cứu Thế đây bao gồm hết những ai đang làm nô lệ tội lỗi, và dĩ nhiên đang mất tự do. Thánh Phaolô đã xác định vai trò của Đức Kitô: “Chính để anh em được tự do, mà Đức Kitô đã đến giải phóng anh em. Nhưng đừng lấy tự do mà sống phóng túng, nhưng hãy lấy đức ái mà phục vụ lẫn nhau” (Gl 5, 13). Như thế tự do đích thực nằm ở đức ái, tức một tình thương biết phục vụ. Chúa Giêsu đã thể hiện một tình yêu cao cả qua mầu nhiệm Thập giá. Phục sinh là sự giải phóng trọn vẹn, vì ánh sáng Phục sinh xóa tan mọi bóng tối lầm lạc và tử thần.
- Sứ điệp Tin Mừng
Chắc chắn, chúng ta không thách thức và khai trừ Chúa Giêsu như đồng hương của Ngài tại Nazareth. Nhưng Ngài còn muốn ta chia sẻ sứ mạng của Ngài, vì qua Bí tích Rửa Tội, khi làm cho chúng ta trở thành con Thiên Chúa, Thánh Thần cũng đậu trên đầu ta. Ta đang sống trong tình yêu đó Thánh Thần đổ tràn vào lòng (Rm 5, 5). Vậy còn gì hợp lý hợp tình hơn “Ta hãy cùng tiến bước với Thánh Thần” trên mọi nẻo đường sứ vụ (Gl 5, 25).
M. Dominico Phạm Văn Hiền – VP. Đan Sĩ Xitô Phước Sơn
🌿 DINH DƯỠNG AN LÀNH
Lời Sống từ Tin Mừng – Lc 4,16-30
Thứ Hai Tuần XXII Thường Niên – 31.08.26
TIN MỪNG CẦN MỘT ĐỊA CHỈ
Lời Chúa
“Thần Khí Đức Chúa ngự trên tôi,
vì Chúa đã xức dầu tấn phong tôi,
để tôi loan báo Tin Mừng
cho kẻ nghèo hèn.”
(Lc 4,18)
Địa chỉ đầu tiên
Đức Giêsu trở về Nadarét.
Ngày sabát,
Người vào hội đường như thường lệ.
Người mở sách ngôn sứ Isaia
và đọc:
Tin Mừng cho người nghèo.
Tự do cho kẻ bị giam cầm.
Ánh sáng cho người mù.
Giải thoát cho người bị áp bức.
Rồi Người nói:
“Hôm nay đã ứng nghiệm
lời Kinh Thánh tai quý vị vừa nghe.”
Một chữ rất quan trọng:
Hôm nay.
Ơn cứu độ không còn chỉ là lời hứa
cho một ngày xa xôi.
Trong Đức Giêsu,
Thiên Chúa đã đến gần.
Và Tin Mừng Người mang đến
không trôi giữa những lời nói chung chung.
Tin Mừng có địa chỉ:
một người nghèo;
một người đang bị trói buộc;
một người không còn nhìn thấy đường;
một người đang bị cuộc đời đè nặng.
Tình yêu Chúa dành cho mọi người,
nhưng không bao giờ chung chung.
Người tìm đến
những con người có tên,
có khuôn mặt
và có vết thương.
Nhưng trước khi hỏi:
“Tôi phải mang Tin Mừng đến cho ai?” ai?”
có lẽ ta cần hỏi:
“Hôm nay, Tin Mừng cần chạm đến
nơi nào trong chính tôi?”
Tôi cũng có phần nghèo khó
không thể tự lấp đầy.
Có những điều đang trói buộc tôi.
Có những vùng trong đời
tôi chưa nhìn thấy rõ.
Có những gánh nặng
tôi không thể tự mình tháo bỏ.
Nếu không nhận ra
mình cũng là người cần được cứu,
ta rất dễ đến với người khác
như một người đứng trên cao.
Nhưng khi biết chính mình
đã được Chúa tìm đến
trong sự nghèo khó,
ta sẽ biết cúi xuống
mà không làm ai thấp đi.
Thần Khí không biến ta
thành những ân nhân đứng trên người khác.
Người làm ta thành
những người đã nhận ân sủng
và được sai đi.
Địa chỉ Chúa chọn
Ban đầu,
mọi người trong hội đường
thán phục lời Đức Giêsu.
Nhưng rồi Người nhắc đến
bà góa thành Xa-rép-ta
và ông Na-a-man người Xy-ri.
Cả hai đều là người ngoài Israel.
Bầu khí lập tức thay đổi.
Dân Nadarét muốn Đức Giêsu
làm tại quê mình
những điều Người đã làm nơi khác.
Họ muốn ân sủng
ưu tiên dừng lại ở chỗ của họ.
Nhưng lòng thương xót của Thiên Chúa
không phải tài sản riêng
của một người hay một nhóm nào.
Ta cũng có thể như thế.
Ta muốn Chúa thương người nghèo,
nhưng không phải người nghèo ấy.
Ta tin vào lòng tha thứ,
nhưng người kia
thì phải trả giá thêm một chút.
Ta muốn cánh cửa được mở,
nhưng vẫn có một vài người
ta không muốn ngồi cạnh.
Ta yêu lòng thương xót của Chúa
cho đến khi Người thương
một người ta không muốn thương.
Tin Mừng luôn đi xa hơn
những ranh giới ta dựng lên.
Và có khi,
địa chỉ Chúa chọn
lại chính là người
ta thường tránh nhìn.
Đến với người nghèo
không có nghĩa
chỉ trao một món quà.
Người đói vẫn cần cơm.
Người thiếu thốn
vẫn cần sự giúp đỡ cụ thể.
Người bị áp bức
vẫn cần công lý và sự bảo vệ.
Nhưng cách ta giúp
cũng phải giữ được phẩm giá
Thiên Chúa đã đặt nơi họ.
Một túi quà có thể đã đến tay,
nhưng nếu người nhận
bị làm cho cúi mặt,
Tin Mừng vẫn chưa đến trọn vẹn.
Có người không cần ta thương hại.
Họ cần được nhìn nhận,
được lắng nghe
và được đối xử công bằng.
Được sai đi
cũng không có nghĩa
ta phải cứu được mọi người.
Ta không phải Đức Kitô.
Không thể chữa hết mọi vết thương.
Không thể giải quyết
mọi nghèo đói và bất công.
Có người cần ta ở bên.
Có người cần được bảo vệ.
Có người cần một người
có chuyên môn hơn ta.
Biết mình có thể làm gì,
biết khi nào cần tìm thêm trợ giúp
và biết lúc nào nên lùi lại
cũng là một cách yêu
có trách nhiệm.
Người môn đệ không mang gánh nặng
phải cứu cả thế giới.
Người môn đệ chỉ trung tín
với phần tình yêu
Chúa đặt ngay trước mặt mình.
Người vừa hiện lên
Có lẽ lúc này,
một người đang hiện lên
trong lòng tôi.
Khi nghĩ đến người ấy,
tôi đang thật sự nhìn thấy
điều họ cần,
hay chỉ thấy
điều tôi muốn làm cho họ?
Tôi có thể đến bên họ
mà không khiến họ
cảm thấy mình thấp hơn không?
Và có phải đây là một người
tôi vẫn muốn để
ở ngoài lòng thương xót của mình?
Mang Tin Mừng đến một người
Hôm nay,
đừng chọn “giúp người nghèo”
một cách chung chung.
Hãy chọn một địa chỉ.
Một người cụ thể.
Rồi hỏi:
“Điều gì có thể là Tin Mừng
cho người này hôm nay?”
Có thể là:
- một cuộc gọi và mười phút lắng nghe mà không nhìn điện thoại;
- một sự chia sẻ kín đáo, không khiến người nhận phải mang ơn;
- một lời nói hoặc hành động bảo vệ phẩm giá của người đang bị coi thường.
Chỉ chọn một.
Làm trong khả năng
và trách nhiệm thật của mình.
Nếu điều người ấy cần
vượt quá khả năng của ta,
bước yêu thương hôm nay
có thể chỉ là giúp họ
tìm đúng người có thể nâng đỡ.
Trước khi ngày khép lại,
hãy tự hỏi:
“Nhờ cách tôi sống hôm nay,
có ai được nhẹ đi một chút không?”
Tin Mừng không chỉ cần
một người đọc.
Tin Mừng cần
một người mang đi.
Lời thưa
Lạy Chúa Giêsu,
trước khi sai con đi,
xin cho Tin Mừng của Chúa
chạm đến chính con.
Xin mở mắt con
để con nhận ra
sự nghèo khó và những trói buộc
trong lòng mình.
Để con đến với người khác
như một người đã được thương,
không như kẻ đứng trên cao
ban phát lòng tốt.
Xin chỉ cho con
một địa chỉ hôm nay:
một người đang bị bỏ quên,
một tiếng nói chưa được lắng nghe,
một phẩm giá đang cần được bảo vệ.
Xin cho con biết chia sẻ
mà không làm ai cúi mặt;
biết đồng hành
mà không chiếm lấy đời họ;
biết làm phần của mình
mà không tự biến mình
thành người cứu thế.
Lạy Chúa,
con không thể cứu cả thế giới.
Nhưng xin đừng để con
đi ngang qua
phần thế giới
Chúa đang đặt trước mặt con.
Xin cho Tin Mừng Chúa trao
đừng dừng lại nơi con.
Amen.
Frere Giuse Vũ Mạnh Quân
