Trở Về Với Trái Tim Của Mẹ

Có những chuyến đi không chỉ là bước chân trên một chặng đường… mà là một hành trình trở về.
Trở về với một nơi rất sâu – nơi trái tim được chạm đến.

Chuyến hành hương đến Đức Mẹ Măng Đen – Giáo phận Kontum, đối với tôi là như thế. Một chuyến đi lặng lẽ, vào những ngày cuối tháng Tư, nhưng lại để lại trong lòng rất nhiều cảm xúc… khó gọi thành tên.

Tôi đã nghĩ rằng, đường lên với Mẹ sẽ thật yên ắng – chỉ có màu xanh của núi rừng Tây Nguyên, điểm thêm vài sắc hoa dịu dàng. Nhưng càng đi sâu, không khí lại dần trở nên rộn ràng hơn.

Trước mắt tôi là một đoàn xe nối dài, bên phải con đường, hai hàng người đồng bào chậm rãi tiến bước. Theo nhịp điệu cồng chiêng vừa trang nghiêm, vừa rộn ràng. Những bộ trang phục thổ cẩm truyền thống rực rỡ sắc màu hòa vào nhau, như một bức tranh sống động giữa núi rừng, nổi bật dưới ánh nắng nhẹ.

Tôi thoáng nghĩ, có lẽ họ đang diễu hành vì hôm ấy là ngày 30/4.

Khẽ ngoái nhìn qua cửa sổ, tôi bắt gặp những em nhỏ tung tăng trên đôi cà kheo – từng bước chênh vênh mà đầy thích thú. Phía sau là những thiếu nữ trong trang phục truyền thống, tay cầm dải khăn mềm mại, phất theo nhịp bước – nhẹ nhàng, uyển chuyển, như đang hòa vào một điệu múa rất riêng.

Tất cả hiện lên vừa rộn ràng, vừa nên thơ.

Chiếc xe vẫn lặng lẽ tiến về phía trước… để lại phía sau một khung cảnh đầy màu sắc.

Và rồi, khi tôi đặt chân đến nơi, điều đầu tiên tôi cảm nhận được… là một sự bình an rất dịu.

Tượng Đức Mẹ hiện ra thật giản dị. Không lớn lao, không cầu kỳ. Người ta vẫn gọi Mẹ ở đây là “Đức Mẹ cụt tay” – một hình ảnh có thể khiến nhiều người chạnh lòng. Nhưng với tôi, lại mang một ý nghĩa rất sâu.

Mẹ đứng đó…
không trọn vẹn về hình thức,
nhưng lại gần gũi đến lạ.

Như một người Mẹ đã đi qua đau khổ, nên có thể hiểu con mình hơn.

Tôi bước đến gần… mà không biết phải nói gì.
Bao nhiêu điều đã chuẩn bị trong lòng bỗng dưng biến mất.

Chỉ còn lại một câu rất tự nhiên: “Mẹ ơi, con đến rồi đây…!”

Đứng trước Mẹ, tôi không cố gắng tỏ ra mạnh mẽ. Những mệt mỏi, những áp lực, những điều chưa làm được… tất cả như ùa về. Có những điều tôi chưa từng nói với ai, nhưng lại có thể thưa với Mẹ một cách rất nhẹ nhàng.

Không phải vì tôi nghĩ Mẹ sẽ giải quyết hết mọi chuyện,
mà vì tôi tin… Mẹ hiểu.

Xung quanh tôi là rất nhiều người.
Mỗi người một câu chuyện.

Có người cầu xin.
Có người tạ ơn.
Có người chỉ lặng lẽ đứng nhìn.

Nhưng có lẽ, ai cũng mang theo một điều gì đó trong lòng… và tìm đến Mẹ như một nơi để gửi gắm.

Ngồi lại dưới chân tượng Mẹ, giữa không gian yên tĩnh của núi rừng, tôi chợt nhận ra một điều rất giản dị: đôi khi, điều chúng ta cần không phải là một câu trả lời, mà là một nơi để ở lại.

Những khó khăn vẫn còn đó.
Những lo toan vẫn chưa hết.

Nhưng có một điều đã khác đi…

Trong lòng tôi có thêm một sự bình an.
Một cảm giác rất nhẹ: mình không bước đi một mình.

Rời Trung tâm hành hương Đức Mẹ Măng Đen, tôi không mang theo điều gì lớn lao.
Chỉ là một lời nguyện nhỏ: xin cho giữa những bộn bề của cuộc sống, tôi vẫn giữ được những phút giây biết lắng lại, và vẫn nhớ rằng… Mẹ luôn ở đó, dõi theo từng bước đường con đi.

Anna Phạm

Bài viết cùng chuyên mục

Back to top button