Thứ Tư Tuần IV Thường Niên – Năm A: Định Kiến, Một Cản Trở Lớn Của Niềm Tin

1Đức Giê-su ra khỏi đó và đến nơi quê quán của Người, có các môn đệ đi theo. 2Đến ngày sa-bát, Người bắt đầu giảng dạy trong hội đường. Nhiều người nghe rất đỗi ngạc nhiên. Họ nói : “Bởi đâu ông ta được như thế ? Ông ta được khôn ngoan như vậy, nghĩa là làm sao ? Ông ta làm được những phép lạ như thế, nghĩa là gì ? 3Ông ta không phải là bác thợ, con bà Ma-ri-a, và anh em của các ông Gia-cô-bê, Giô-xết, Giu-đa và Si-môn sao ? Chị em của ông không phải là bà con lối xóm với chúng ta sao ?” Và họ vấp ngã vì Người. 4Đức Giê-su bảo họ : “Ngôn sứ có bị rẻ rúng, thì cũng chỉ là ở chính quê hương mình, hay giữa đám bà con thân thuộc, và trong gia đình mình mà thôi.” 5Người đã không thể làm được phép lạ nào tại đó ; Người chỉ đặt tay trên một vài bệnh nhân và chữa lành họ. 6Người lấy làm lạ vì họ không tin.

Platon, một hiền triết Hy Lạp, đã nói: “Ngạc nhiên là khởi điểm của hiểu biết”. Người đồng hương làng Nazareth đáng lẽ phải tìm hiểu để biết Chúa Giêsu, vì thật ra, họ đã ngạc nhiên và tự hỏi: “Bởi đâu ông ta được như thế? Ông ta được khôn ngoan như vậy, nghĩa là làm sao? Ông ta làm được những phép lạ như thế, nghĩa là gì”? 

Thế nhưng, thay vì truy tìm căn nguyên của những điều lạ lùng này, họ để thành kiến ảnh hưởng đến sự phê phán và cách đối xử của họ với Chúa Giêsu. Định kiến của dân Nazareth phát xuất từ hai nguyên nhân sau đây: 

1. Nghề nghiệp: 

Nghề nghiệp của Chúa Giêsu là thợ mộc. Cũng như nghề nghiệp đánh cá của các tông đồ, nghề thợ mộc được coi như nghề lao động tay chân của người ít học thức. Đối với họ, giảng dạy khôn ngoan không thể đến từ những người làm những việc này. Nói theo kiểu Việt Nam “con vua thì lại làm vua, con sãi ở chùa thì quét lá đa”. 

2. Gia tộc tầm thường: 

“Ông ta không phải con bà Maria, và là anh em của các ông Giacôbê, Giuse, Giuđa và Simon sao? Chị em của ông không phải là bà con lối xóm với chúng ta sao?” Có lẽ, Thánh Giuse đã qua đời lâu trước khi biến cố này xảy ra, nên không thấy họ nhắc tới thánh Giuse, mà chỉ đề cập đến Đức Mẹ. Những tên được đề cập tới có lẽ là các anh chị em họ của Chúa. Họ có ý muốn nói: một người sinh ra từ một gia tộc tầm thường như thế, không thể nào làm được những công việc như Chúa Giêsu đã làm. Kết cục, Chúa Giêsu đã không đem Tin Mừng cứu độ cho họ được vì họ không tin. Thánh sử cho hay: “Người đã không thể làm được phép lạ nào tại đó. Người chỉ đặt tay trên một vài bệnh nhân và chữa lành họ. Người lấy làm lạ vì họ không tin”. Chúa Giêsu để lại cho các ngôn sứ một bài học thực tế, họ sẽ bị khinh thường tại 3 nơi: (1) chính quê hương mình; (2) giữa đám bà con thân thuộc và (3) trong gia đình mình. 

* Sứ điệp Tin Mừng

Việt Nam ta, khi một linh mục hay quan lớn về vinh quy bái tổ, được đón rước linh đình lắm. Nhưng đó chỉ là một cớ để dòng họ được nở mày nở mặt hay để lợi dụng cách nào đó. Người ta thường nói: Một người làm quan thì cả họ được nhờ. Tuy nhiên, kinh nghiệm chua cay mà Đức Kitô trải qua, thế nào cũng có ngày xảy tới. Người môn đệ Chúa Giêsu hãy bình thản trước những định kiến như thế. Vì dưới góc nhìn khác tích cực hơn, sự từ chối của những người đồng hương, người môn đệ Chúa sẽ thanh thoát tung cánh bay vào một khung trời rộng lớn hơn của thế giới. Đó hẳn là dịp để người tông đồ thực hiện lời truyền của Chúa “Duc in altum”, hãy ra chỗ sâu hơn!

M. Dominico Phạm Văn Hiền – VP. Đan Sĩ Xitô Phước Sơn

Bài viết cùng chuyên mục

Back to top button