Thứ Năm Tuần IV Thường Niên – Năm A: Tập Sự Làm Tông Đồ

Rồi Người đi các làng chung quanh mà giảng dạy.7Người gọi Nhóm Mười Hai lại và bắt đầu sai đi từng hai người một. Người ban cho các ông quyền trừ quỷ. 8Người chỉ thị cho các ông không được mang gì đi đường, chỉ trừ cây gậy ; không được mang lương thực, bao bị, tiền đồng để giắt lưng ; 9được đi dép, nhưng không được mặc hai áo. 10Người bảo các ông : “Bất cứ ở đâu, khi anh em đã vào nhà nào, thì cứ ở lại đó cho đến lúc ra đi. 11Còn nơi nào người ta không đón tiếp và nghe lời anh em, thì khi ra khỏi đó, hãy giũ bụi chân để tỏ ý phản đối họ.” 12Các ông đi rao giảng, kêu gọi người ta ăn năn hối cải. 13Các ông trừ được nhiều quỷ, xức dầu cho nhiều người đau ốm và chữa họ khỏi bệnh.

Trên đây khi đề cập đến mục đích tuyển chọn các tông đồ, Thánh sử đã nêu lên hai việc chính: Ở Với Ngài và Được Sai Đi. 

Được ở với Chúa là học với Chúa, nhất là chia sẻ cuộc sống của Ngài. Hôm nay qua bài Tin Mừng, Thánh sử cho hay: Chúa Giêsu bắt đầu sai các tông đồ đi rao giảng. Ngài để họ đi một mình, họ phải tự túc tự cường như những môn đệ trưởng thành. Vậy đâu là những việc các tông đồ phải thực hiện, và đâu là hành trang các ông phải có? 

Rao giảng, trừ quỷ, chữa bệnh. Chúng ta cần lưu ý thứ tự ưu tiên của ba việc này. Thói thường người ta vẫn hiếu kỳ, nghe đâu có chuyện lạ liền đổ xô đến. Nhất là ở đâu có lương y cao tay, người ta đưa các bệnh nhân tới chữa. Nhưng đối với Chúa Giêsu ưu tiên hàng đầu không phải là đánh vào tính hiếu kỳ mà là rao giảng Tin Mừng. Trừ quỷ, chữa bệnh cũng như các phép lạ khác chỉ để minh họa cho lời rao giảng mà thôi. 

“Người chỉ thị cho các ông không được mang gì đi đường, chỉ trừ cây gậy; không được mang lương thực, bao bị, tiền đồng để giắt lưng; được đi dép, nhưng không được mặc hai áo.” 

Có nhiều cách giải nghĩa lệnh truyền này của Chúa, nhưng trọng tâm của lệnh truyền là các tông đồ phải dành mọi thời gian và nỗ lực cho việc rao giảng Tin Mừng, chứ không quá quan tâm và lệ thuộc vào đời sống vật chất. Chúa Giêsu mời gọi các ông sống tin tưởng trong sự quan phòng của Thiên Chúa, vì “thợ làm việc xứng đáng được thưởng công.” Ngài sẽ lo liệu đời sống vật chất của các ông qua tình thương của những người được thấm nhuần Tin Mừng. Hơn nữa, nếu các ông không mang hành lý nặng, các ông sẽ dễ dàng lên đường đi đến mọi nơi cần được sai tới. 

Cám dỗ về lợi lộc vật chất thường xuyên đe dọa những người rao giảng Tin Mừng. Nếu không biết chống trả, họ sẽ chỉ làm những việc gì mang lại lợi nhuận vật chất; chứ không rao giảng cách nhưng không như Chúa Giêsu đòi hỏi. Thay vì chú trọng đến phần rỗi linh hồn của đàn chiên, họ lại chú trọng đến lông chiên và thịt chiên. Khi người rao giảng bắt đầu chú trọng đến lợi nhuận vật chất, lời rao giảng của họ sẽ không còn hiệu quả nữa. 

Mặc dù lần đầu tiên ra quân, nhưng những chiến sĩ Tin Mừng của Chúa đã gặt được những thành quả tốt đẹp, hay nói theo kiểu ngày nay: sứ mạng của các ông đạt chỉ tiêu: Là kêu gọi người ta ăn năn sám hối. Xua trừ ma quỷ và xức dầu chữa bệnh nhân. 

Từ khi nhận Bí tích Rửa Tội, chúng ta cũng được sai đi rao giảng Tin Mừng. Những chỉ thị truyền giáo này cũng là dành cho chúng ta: “Không mang lương thực, bao bị, tiền giắt lưng, không mặc hai áo…” những điều đó có ý nói gì trong sứ mạng của chúng ta hôm nay? Chúng ta rao giảng lòng ăn năn sám hối thế nào, bằng lời nói hay bằng cuộc sống? Chúng ta “giũ bụi chân” như thế nào khi lời rao giảng của chúng ta rơi vào cõi không? Chúng ta làm chứng về Tin Mừng một mình riêng lẻ hay với cộng đoàn?

M. Dominico Phạm Văn Hiền – VP. Đan Sĩ Xitô Phước Sơn

Bài viết cùng chuyên mục

Back to top button