Thứ Sáu Tuần IV Thường Niên – Năm A: Sự Chiến Thắng Của Công Lý
Thứ Sáu Tuần IV Thường Niên – Năm A: Mc 6, 14-29

✠Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Maccô.
14Vua Hê-rô-đê nghe biết về Đức Giê-su, vì Người đã nổi danh. Có kẻ nói : “Đó là ông Gio-an Tẩy Giả từ cõi chết trỗi dậy, nên mới có quyền năng làm phép lạ.” 15Kẻ khác nói : “Đó là ông Ê-li-a.” Kẻ khác nữa lại nói : “Đó là một ngôn sứ như một trong các ngôn sứ.” 16Vua Hê-rô-đê nghe thế, liền nói : “Ông Gio-an, ta đã cho chém đầu, chính ông đã trỗi dậy !”
17Số là vua Hê-rô-đê đã sai người đi bắt ông Gio-an và xiềng ông trong ngục. Lý do là vì vua đã lấy bà Hê-rô-đi-a, vợ của người anh là Phi-líp-phê, 18mà ông Gio-an lại bảo : “Ngài không được phép lấy vợ của anh ngài !” 19Bà Hê-rô-đi-a căm thù ông Gio-an và muốn giết ông, nhưng không được. 20Thật vậy, vua Hê-rô-đê biết ông Gio-an là người công chính thánh thiện, nên sợ ông, và còn che chở ông. Nghe ông nói, nhà vua rất phân vân, nhưng lại cứ thích nghe.
21Một ngày thuận lợi đến : nhân dịp mừng sinh nhật của mình, vua Hê-rô-đê mở tiệc thết đãi bá quan văn võ và các thân hào miền Ga-li-lê. 22Con gái bà Hê-rô-đi-a vào biểu diễn một điệu vũ, làm cho nhà vua và khách dự tiệc vui thích. Nhà vua nói với cô gái : “Con muốn gì thì cứ xin, ta sẽ ban cho con.” 23Vua lại còn thề : “Con xin gì, ta cũng cho, dù một nửa nước của ta cũng được.” 24Cô gái đi ra hỏi mẹ : “Con nên xin gì đây ?” Mẹ cô nói : “Đầu Gio-an Tẩy Giả.” 25Lập tức, cô vội trở vào đến bên nhà vua và xin rằng : “Con muốn ngài ban ngay cho con cái đầu ông Gio-an Tẩy Giả, đặt trên mâm.” 26Nhà vua buồn lắm, nhưng vì đã trót thề, lại thề trước khách dự tiệc, nên không muốn thất hứa với cô. 27Lập tức, vua sai thị vệ đi và truyền mang đầu ông Gio-an tới. Thị vệ ra đi, chặt đầu ông ở trong ngục, 28bưng đầu ông trên một cái mâm trao cho cô gái, và cô gái trao cho mẹ. 29Nghe tin ấy, môn đệ đến lấy thi hài ông và đặt trong một ngôi mộ.
SỰ CHIẾN THẮNG CỦA CÔNG LÝ
Tôi đã từng sống với những tên sát nhân trong tù, đã được nghe chính miệng họ nói ra những day dứt lương tâm sau khi gây án. Chính nỗi day dứt sợ hãi đó cũng đã xâm chiếm tâm hồn vua Hêrôđê, sau khi ông tặng cái đầu của thánh Gioan Tẩy Giả cho mụ Hêrôđia. Đó là nợ máu kêu thấu trời. Đó là chiến thắng của công lý. Trước hết, chúng ta hãy nhìn lại cuộc lao dốc của Hêrôđê, sau đó nêu rõ sự can đảm bênh vực công lý của vị ngôn sứ bất khuất.
- Hêrôđê tuột dốc
Là một nhà lãnh đạo dân tộc, nhưng Hêrôđê đã đáng “buộc cối đá vào cổ” mà thả xuống biển, vì vua đã làm gương mù cho toàn dân. Ông đúng là một người mê say sắc dục đến nỗi chiếm luôn vợ của anh mình là Philipphê. Dĩ nhiên, có sự thông đồng của nàng Hêrôđia, bà vợ loạn luân của Philipphê. Để có thể thoải mái làm điều phi luân, Hêrôđê đã bắt giam thánh Gioan Tẩy Giả. Tuy nhiên, ông chưa dám tra tay giết hại vị ngôn sứ. Dịp mừng sinh nhật nhà vua, con gái của bà Hêrôđia biểu diễn một màn vũ làm say mê nhà vua đến nói ông hứa bừa: “Con muốn xin gì trẫm cũng cho, dù là nửa nước”. Vua như người mất trí rồi! Nhưng khi cô gái chạy đi hỏi mẹ xem nên xin món quà gì, mụ Hêrôđia tinh khôn bảo: Xin đầu Gioan Tẩy Giả! Quả thật, mụ Hêrôđia này sáng trí như Luxiphe, bà biết giá trị cái đầu của vị ngôn sứ hơn cả nửa nước. Bao lâu cái đầu này còn trên cổ, bà có nguy cơ mất cả nước, vì biết đâu ông Gioan hoán cải được Hêrôđê? Thế là Hêrôđê đã cho sát hại vị ngôn sứ: Ông đã tuột dốc từ tội loạn luân đến tội giết người. Nhưng lương tâm ông còn đó để xét xử ông. Thánh sử cho hay khi Chúa Giêsu ra rao giảng, ông ngỡ rằng Gioan đã sống lại… và ông ta sợ!
- Gioan Tẩy Giả vị ngôn sứ bất khuất
Ngôn sứ là người nói thay cho Thiên Chúa. Thánh Gioan Thánh Giá ý thức vai trò mình đang đóng. Ông chấp nhận số phận của một người bênh vực công lý. Thiên Chúa là ánh sáng, nơi Người không có một chút tối tăm (1 Ga 1, 5). Vị ngôn sứ do đó tuyên chứng cho ánh sáng và dám chết cho sự thật. Hội Thánh có lý khi mừng không những sinh nhật của thánh nhân mà còn cả cái chết anh dũng của Ngài. Trọn cuộc đời Ngài quả thật là một chứng từ cho công lý. Ngài tiên báo cả cuộc sống lẫn cái chết của Đấng Kitô.
- Sứ điệp Tin Mừng
Nói thật thì mất lòng! Gian dối lên ngôi! Tội lỗi hoành hành! Và nhất là một con người nhu nhược, không có lập trường như Hêrôđê, Gioan đã bị giết dưới lưỡi gươm của tội lỗi! Tiếp nối sứ vụ của Gioan, và nhất là thi hành lệnh truyền của Đức Giêsu suốt hơn 2.000 năm nay, Giáo Hội không ngừng lên tiếng cho công lý, sự thật, bảo vệ những người nghèo, không có tiếng nói…. thế nên, nhiều chứng nhân anh dũng đã can đảm nói không với cái ác, bất nhân và vô luân. Họ đã: “Vâng lời Thiên Chúa, hơn là vâng lời con người”. Vì thế, biết bao nhiêu máu đào đã đổ ra và những đống xương “chất đầy thành núi” qua các cuộc tử đạo để gióng lên tiếng nói của lương tâm, hầu tố cáo những thói vô luân của con người, nhất là những vị lãnh đạo bất nhân và tham dục… Là Kitô hữu, chúng ta được mời gọi trở nên ngôn sứ của Đức Kitô, trở nên người loan báo chân lý… Tuy nhiên, theo bản tính tự nhiên, chúng ta khó có thể vượt qua được những toan tính thiệt hơn của con người, nên thay vì làm chứng cho Chúa, chúng ta lại phản chứng khi trở nên như Hêrôđê, ghen tị, oán ghét, và ác độc. Những lúc như thế, ấy là lúc chúng ta chưa dám sống công chính và đi theo giáo huấn của Đức Giêsu.
M. Dominico Phạm Văn Hiền – VP. Đan Sĩ Xitô Phước Sơn



