Thứ Bảy Tuần V Mùa Chay: Chết Thay Cho Toàn Dân

Thứ Bảy Tuần V Mùa Chay: Ga 11, 45-57

45Trong số những người Do-thái đến thăm cô Ma-ri-a và được chứng kiến việc Đức Giê-su làm, có nhiều kẻ đã tin vào Người. 46Nhưng lại có những người đi gặp nhóm Pha-ri-sêu và kể cho họ những gì Đức Giê-su đã làm. 47Vậy các thượng tế và các người Pha-ri-sêu triệu tập Thượng Hội Đồng và nói : “Chúng ta phải làm gì đây ? Người này làm nhiều dấu lạ. 48Nếu chúng ta cứ để ông ấy tiếp tục, mọi người sẽ tin vào ông ấy, rồi người Rô-ma sẽ đến phá huỷ cả nơi thánh của ta lẫn dân tộc ta.” 49Một người trong Thượng Hội Đồng tên là Cai-pha, làm thượng tế năm ấy, nói rằng : “Các ông không hiểu gì cả, 50các ông cũng chẳng nghĩ đến điều lợi cho các ông là : thà một người chết thay cho dân còn hơn là toàn dân bị tiêu diệt.” 51Điều đó, ông không tự mình nói ra, nhưng vì ông là thượng tế năm ấy, nên đã nói tiên tri là Đức Giê-su sắp phải chết thay cho dân, 52và không chỉ thay cho dân mà thôi, nhưng còn để quy tụ con cái Thiên Chúa đang tản mác khắp nơi về một mối. 53Từ ngày đó, họ quyết định giết Đức Giê-su. 54Vậy Đức Giê-su không đi lại công khai giữa người Do-thái nữa ; nhưng từ nơi ấy, Người đến một vùng gần hoang địa, tới một thành gọi là Ép-ra-im. Người ở lại đó với các môn đệ. 55Khi ấy sắp đến lễ Vượt Qua của người Do-thái. Từ miền quê, nhiều người lên Giê-ru-sa-lem để cử hành các nghi thức thanh tẩy dọn mình mừng lễ. 56Họ tìm Đức Giê-su và đứng trong Đền Thờ bàn tán với nhau : “Có thể ông ấy sẽ không lên dự lễ, các ông có nghĩ thế không ?” 57Còn các thượng tế và người Pha-ri-sêu thì ra lệnh : ai biết được ông ấy ở đâu thì phải báo cho họ đến bắt.

Mặc dù phép lạ cho Lazarô sống lại đã thức tỉnh một số người Do Thái khiến họ tin vào Đức Kitô. Nhưng nhà chức trách đạo Do Thái đa phần đang mưu toan giết hại Ngài và cả ông Lazarô. Những lý do cuộc sát hại này mang tính “chụp mũ”. Họ nói: ” ‘… nếu để dân chúng tin vào Đức Kitô thì quân xâm lăng Rôma sẽ đến tiêu diệt dân tộc và Đền thờ Giêrusalem”. Điều này hoàn toàn sai sự thật. Năm 70, quân Rôma đã đốt phá đền thờ nhằm dập tắt cuộc bạo loạn do chính những người đã giết hại Đức Kitô khởi xướng. 

Tuy nhiên trong chương trình của Thiên Chúa, ngay cả những lời vu oan của vị thượng tế Caipha cũng có thể trở thành “lời tiên báo” cho cuộc tử nạn của Đức Kitô. Khi chú giải lời tiên báo này, thánh sử Gioan còn mặc khải cho ta thấy mục đích của công trình cứu độ: “Ngài không những chết thay cho dân, mà còn quy tụ con cái Thiên Chúa đang tản mác khắp nơi về Một Mối”. 

“Quy tụ tất cả về một mối” là gì, nếu không phải là đưa họ đi vào trong sự thông hiệp với Thiên Chúa (1 Ga 1, 3). Đây cũng là ước nguyện tha thiết nhất, mà Đức Kitô đã dâng lên Chúa Cha trong lời nguyện Thượng Tế (Ga 17, 21-23). Sự hiệp nhất của con cái Chúa đồng thời là dấu chứng hùng hồn cho Đấng Thiên Sai (Ga 17, 23). 

Trước ngưỡng cửa Tuần Thánh , Tin Mừng cung ứng cho chúng ta ba chủ đề suy niệm: 

Trước hết, là quyền năng của tình thương cứu độ. Quả thật, Thiên Chúa đã dùng chính mưu toan ác độc của nhà chức trách Do Thái làm cơ hội khai trương cuộc hiến tế của Đức Kitô. Theo thánh sử Gioan, Thiên Chúa không ngại biến lời “hịch sát nhân” của Caipha thành sấm ngôn về hồng ân cứu độ. Điều này có khả năng củng cố niềm tin chúng ta vào tình thương Thiên Chúa ngay khi ta bị chụp mũ và vu khống những tội ác mà chưa bao giờ mình nghĩ tới. 

Thứ đến, Tin Mừng một lần nữa khẳng định rằng: “Hiệp nhất muôn người trong tình yêu” là chủ đích Thiên Chúa nhắm. Vì có hiệp nhất mới có niềm vui viên mãn của Ba Ngôi (1 Ga 1, 4). Mùa Chay không những chúng ta giao hòa với Thiên Chúa qua việc xưng tội, mà còn “gầy dựng hòa bình và sự hiệp nhất trong cộng đoàn”. 

Sau hết, nếu chúng ta muốn đẩy mạnh việc rao giảng Tin Mừng cho thế giới, chúng ta phải hiệp nhất mới tạo được một hấp lực khả dĩ lôi cuốn muôn người đến với Đức Kitô, để cùng Ngài trở thành một Thân Thể duy nhất. Đàng khác, như người ta thường nói: “Hợp quần gây sức mạnh”, cộng đoàn dân Chúa tạo thành một đạo binh bách chiến bách thắng đối đầu với Ba Thù: Ma quỷ, thế gian và xác thịt, khi họ xứng đáng với lời ca ngợi của tác giả sách Công vụ Tông đồ: “Họ chỉ có một lòng và một linh hồn” (Cv 4, 32).

Bài viết cùng chuyên mục

Back to top button