Thứ Bảy Tuần IV Thường Niên – Năm A: Trái Tim Của Thầy Giêsu
Thứ Bảy Tuần IV Thường Niên – Năm A: Mc 6, 30-34

✠Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Maccô.
30Các Tông Đồ tụ họp chung quanh Đức Giê-su, và kể lại cho Người biết mọi việc các ông đã làm, và mọi điều các ông đã dạy. 31Người bảo các ông : “Chính anh em hãy lánh riêng ra đến một nơi thanh vắng mà nghỉ ngơi đôi chút .” Quả thế, kẻ lui người tới quá đông, nên các ông cũng chẳng có thì giờ ăn uống nữa. 32Vậy, thầy trò xuống thuyền đi lánh riêng ra một nơi hoang vắng. 33Thấy các ngài ra đi, nhiều người hiểu ý, nên từ khắp các thành, họ cùng nhau theo đường bộ chạy đến nơi, trước cả các ngài. 34Ra khỏi thuyền, Đức Giê-su thấy một đám người rất đông thì chạnh lòng thương , vì họ như bầy chiên không người chăn dắt. Và Người bắt đầu dạy dỗ họ nhiều điều.
TRÁI TIM CỦA THẦY GIÊSU
Sống trong Hội Thánh như trong một gia đình, chúng ta mong thấy một mục tử có trái tim như Thầy Chí Thánh Giêsu, một trái tim biết quan tâm đến những cộng sự viên, đồng thời biết chạnh thương đoàn chiên của Ngài.
- Với các môn đệ, Chúa Giêsu là một bậc thầy biết quan tâm săn sóc.
Chúng ta hãy hình dung lại cái cảnh đoàn tụ sau một suất đi truyền giáo: Thầy trò quây quần hàn huyền với nhau thật thân thương và cảm động. Với trái tim người Thầy, Chúa Giêsu lắng nghe các tông đồ kể lại những niềm vui nỗi buồn, những thành công thất bại của các ông trên con đường sứ vụ. Với cặp mắt tinh tế, Chúa Giêsu thấy được sự mệt mỏi vất vả đằng sau những lời lẽ đầy say mê hào hứng của các môn đệ. “Anh em hãy lánh riêng ra, đến một nơi thanh vắng mà nghỉ ngơi đôi chút”: Lời nói thân tình săn sóc, tế nhị này của Ngài có giá trị vô song, hơn hẳn mọi lời khen và những món quà to lớn. Đó là liều thuốc tăng lực tinh thần giúp các ông phục hồi năng lượng thiêng liêng cho những sứ vụ sắp tới.
Hẳn thật, thân xác con người có giới hạn của nó: Khi con người làm việc mệt mỏi, họ cần được nghỉ ngơi dưỡng sức; nếu không họ sẽ dễ dàng bị quá tải, và làm việc sẽ không đạt hiệu năng. Hơn nữa hoạt động tông đồ cần được thăng bằng qua đời sống cầu nguyện: Nếu không dành thời giờ cho việc cầu nguyện, người tông đồ sẽ không có sức mạnh tinh thần cho những đòi hỏi của việc tông đồ.
- Chúa Giêsu chạnh lòng thương dân.
Chúa và các môn đệ đi tìm nơi thanh vắng để nghỉ ngơi. Nhưng dân chúng đeo bám các ngài. Họ tìm đường tới trước. Nhìn thấy cảnh ấy, Chúa Giêsu chạnh lòng thương vì “họ như đàn chiên không có chủ chăn”. Thật ra, dân Do Thái vào thời đó có cả một dàn lãnh đạo hùng hậu: Thượng Tế, Hội Đồng cao cấp, các Kinh sư, v. v… Nhưng đa số vô tâm, lợi dụng hơn là quan tâm săn sóc đàn chiên.
- Sứ điệp Tin Mừng
Hơn bao giờ hết đàn chiên cần chủ chăn như Chúa Giêsu. Vì: Chiên không người chăn sẽ không biết đường đi: Người mục tử tinh thần cần chỉ cho đoàn chiên của mình đường đi tới Thiên Chúa, đích điểm của cuộc đời. Không có đích điểm này, con người sẽ dễ lạc hướng, và sẽ bị cuốn hút vào những mời gọi bất chính của quỷ thần và thế gian. Chiên không người chăn sẽ không kiếm được thức ăn bổ dưỡng: Người mục tử tinh thần cần chính mình nuôi dân hay chỉ cho dân tới những thức ăn tinh thần như Lời Chúa, các bí tích, và đời sống cầu nguyện kết hợp với Thiên Chúa. Chiên không người chăn sẽ làm mồi cho thú dữ: Người mục tử tinh thần cần sớm nhận ra và chỉ cho đoàn chiên biết những cám dỗ nguy hiểm và cạm bẫy của cuộc đời trần thế.
M. Dominico Phạm Văn Hiền – VP. Đan Sĩ Xitô Phước Sơn

