Thứ Bảy Tuần II Mùa Chay: Cha Nhân Hậu Và Hai Người Con

1Các người thu thuế và các người tội lỗi đều lui tới với Đức Giê-su để nghe Người giảng. 2Những người Pha-ri-sêu và các kinh sư bèn xầm xì với nhau : “Ông này đón tiếp phường tội lỗi và ăn uống với chúng.” 3Đức Giê-su mới kể cho họ dụ ngôn này:11Rồi Đức Giê-su nói tiếp : “Một người kia có hai con trai. 12Người con thứ nói với cha rằng : ‘Thưa cha, xin cho con phần tài sản con được hưởng.’ Và người cha đã chia của cải cho hai con. 13Ít ngày sau, người con thứ thu góp tất cả rồi trẩy đi phương xa. Ở đó anh ta sống phóng đãng, phung phí tài sản của mình. 14“Khi anh ta đã ăn tiêu hết sạch, thì lại xảy ra trong vùng ấy một nạn đói khủng khiếp. Và anh ta bắt đầu lâm cảnh túng thiếu, 15nên phải đi ở đợ cho một người dân trong vùng ; người này sai anh ta ra đồng chăn heo. 16Anh ta ao ước lấy đậu muồng heo ăn mà nhét cho đầy bụng, nhưng chẳng ai cho. 17Bấy giờ anh ta hồi tâm và tự nhủ: ‘Biết bao nhiêu người làm công cho cha ta được cơm dư gạo thừa, mà ta ở đây lại chết đói! 18Thôi, ta đứng lên, đi về cùng cha và thưa với người : ‘Thưa cha, con thật đắc tội với Trời và với cha, 19chẳng còn đáng gọi là con cha nữa. Xin coi con như một người làm công cho cha vậy.’ 20Thế rồi anh ta đứng lên đi về cùng cha. “Anh ta còn ở đằng xa, thì người cha đã trông thấy. Ông chạnh lòng thương, chạy ra ôm cổ anh ta và hôn lấy hôn để.21Bấy giờ người con nói rằng : ‘Thưa cha, con thật đắc tội với Trời và với cha, chẳng còn đáng gọi là con cha nữa….’ 22Nhưng người cha liền bảo các đầy tớ rằng : ‘Mau đem áo đẹp nhất ra đây mặc cho cậu, xỏ nhẫn vào ngón tay, xỏ dép vào chân cậu, 23rồi đi bắt con bê đã vỗ béo làm thịt để chúng ta mở tiệc ăn mừng ! 24Vì con ta đây đã chết mà nay sống lại, đã mất mà nay lại tìm thấy.’ Và họ bắt đầu ăn mừng. 25“Lúc ấy người con cả của ông đang ở ngoài đồng. Khi anh ta về gần đến nhà, nghe thấy tiếng đàn ca nhảy múa, 26liền gọi một người đầy tớ ra mà hỏi xem có chuyện gì. 27Người ấy trả lời : ‘Em cậu đã về, và cha cậu đã làm thịt con bê béo, vì gặp lại cậu ấy mạnh khoẻ.’ 28Người anh cả liền nổi giận và không chịu vào nhà. Nhưng cha cậu ra năn nỉ. 29Cậu trả lời cha : ‘Cha coi, đã bao nhiêu năm trời con hầu hạ cha, và chẳng khi nào trái lệnh, thế mà chưa bao giờ cha cho lấy được một con dê con để con ăn mừng với bạn bè. 30Còn thằng con của cha đó, sau khi đã nuốt hết của cải của cha với bọn điếm, nay trở về, thì cha lại giết bê béo ăn mừng !’ 31“Nhưng người cha nói với anh ta : ‘Con à, lúc nào con cũng ở với cha, tất cả những gì của cha đều là của con. 32Nhưng chúng ta phải ăn mừng, phải vui vẻ, vì em con đây đã chết mà nay lại sống, đã mất mà nay lại tìm thấy.”

Thường người ta gọi đây là dụ ngôn người con trai phung phá. Nhưng thiết nghĩ, mục đích Chúa Giêsu nhằm là đứa con cả tức những người Biệt phái, tự cho mình là lương thiện. Vậy ở đầy, xin mạn phép đưa ra một chủ đề bao trọn cả ba nhân vật trong dụ ngôn: Người cha nhân hậu và hai người con của ông.

> Người cha nhân hậu

         Người cha nhân hậu đây, chính là Thiên Chúa. Tấm lòng của Ngài, theo Đức Biển Đức XVI phải lấy tình mẹ để mô tả: “Có phụ nữ nào sinh con ra rồi bỏ con không? Dù có đi chăng nữa, thì Ta, Ta không bao giờ bỏ ngươi” (Is 49, 15). Như thế tình Chúa còn cao dày hơn cả tình mẹ. Tình Chúa còn bao la phổ quát ôm trọn lây mọi người: “Thiên Chúa yêu thế gian quá đỗi” (Ga 3, 16). Tình quá đổi ấy hiện rõ trong sự thương xót. Đức Phanxicô nêu lên hai đặc điểm của lòng thương xót là tha thứ và ban ơn. Thiên Chúa ban ơn cho người lành cũng như kẻ dữ (Mt 5, 45). Ngài giang tay ôm hôn đứa con hoang trở về, Ngài “xuống nước” năn nỉ đứa con cả khi nó từ chối làm hòa với em nó và tham dự tiệc mừng.

  • Người con thứ

Đúng là típ ăn chơi bạt mạng, nó ra đi theo tiếng gọi của thú tính, nó phung phá đến tiền xu cuối cùng, nó buông trôi cuộc sống đến độ muốn ăn cả cám heo (một con vật dơ nhất theo quan niệm Do Thái). Nhưng may thay nơi sâu thẩm tâm hồn nó còn có chút ân hận. Nó còn biết so sánh cảnh sa đọa của nó hôm nay với cảnh ấm êm nhà cha thuở trước. Nó đã can đảm đứng lên, trở về với cha. Nó đâu ngờ rằng từ ngày nó bước chân ra đi, người cha ngày ngày ngồi cửa mong con. Khi vừa thấy bóng dáng nó thất thểu từ xa, ông đã động lòng thương, quên hết những đau buồn, và hai tay giang ra đề chờ nó sa vào lòng mình. Tình cha là thế đó, và có lẽ đây là mẫu người duy nhất diễn tả được lòng nhân hậu của Cha trên trời.

  • Đứa con cả

Là ai đây? Thưa đó là những người Do Thái chuyên chăm giữ Luật và tất lực lao công. Hình như họ nhằm lập công hơn là vì mến cha. Họ loại bỏ “đứa con thứ của cha” và dứt luôn tình nghĩa huynh đệ. Từ nay họ chiếm độc quyền trong nhà cha và coi mọi “con thứ ” như đàn chó dân ngoại! Dụ ngôn này nhằm cách riêng nhóm “anh cả” này, chứ không phải người con út phung phá kia. Đứa út phung phá thật đấy, nhưng biết sám hối ăn năn, còn nhóm con cả kia thẳng thừng từ chối hiệp thông với cha và với em trong bữa tiệc mừng vĩnh cửu.

Đây là mùa hồng ân, chúng ta được mời gọi xét lại thái độ “kẻ cả” của mình. Vì những cô gái hư hỏng và đám tội nhân có thể vào Nước Thiên Chúa trước chúng ta, bởi họ biết đứng dậy, dứt khoát với quá khứ xấu xa và nhanh chân trở về với Cha trên trời.

Bài viết cùng chuyên mục

Back to top button