Người Môn Đệ Thừa Sai Sống Tinh Thần Mùa Chay Thánh  – Bài 35: Mầu Nhiệm Hạt Lúa Gieo Vào Lòng Đất – Sự Hy Sinh Là Điều Kiện Cho Sự Sống

Chủ đề: Môn đệ thừa sai: Chấp nhận thối đi cái tôi để nảy mầm tình yêu

1. Câu chuyện thực tế: “Nỗi sợ bị tan biến”

Năm 2026, chúng ta sống trong một nền văn hóa tôn thờ cái tôi (ego). Người ta dạy nhau cách làm sao để tỏa sáng, để nổi bật, để bảo vệ quyền lợi cá nhân và khẳng định bản sắc riêng. Chúng ta sợ bị lãng quên, sợ bị thiệt thòi, và đặc biệt là sợ sự “thối đi” – tức là những lúc phải nhường nhịn, phải chịu nhục, hoặc phải hy sinh sở thích cá nhân vì ích lợi của cộng đoàn.

Sự “ngạo ngược” khiến chúng ta muốn giữ mãi hình hài của hạt lúa vàng óng ả trong kho tàng của sự ích kỷ. Chúng ta quên rằng, một hạt lúa nếu không chịu thối đi, nó chỉ là một hạt cô đơn và cứng cỏi. Chỉ khi chấp nhận tan rã trong lòng đất ẩm ướt của sự hy sinh, nó mới có thể đánh thức mầm sống đang ngủ yên bên trong để vươn lên thành bông lúa trĩu hạt.

2. Lời Chúa: (1 Tm 1,15)

“Đức Ki-tô Giê-su đã đến thế gian để cứu những người tội lỗi, mà trong số đó tôi là kẻ đầu tiên.”

3. Suy niệm cho người môn đệ thừa sai năm 2026

Thánh Phao-lô hiểu rất rõ mầu nhiệm hạt lúa. Ngài đã chấp nhận để con người Sao-lô kiêu ngạo, đầy quyền uy phải “thối đi” sau cú ngã ngựa. Ngài coi mọi lợi thế trần gian như “phân bón” để có được Đức Kitô. Ngài nhận mình là “kẻ đầu tiên” trong những người tội lỗi, không phải để hạ thấp mình một cách giả tạo, nhưng là để cái tôi của mình hoàn toàn tan biến, nhường chỗ cho lòng thương xót Chúa làm chủ.

  • Bổn phận của người môn đệ: Năm mục vụ 2026 gọi chúng ta “hiệp hành” qua sự tự hủy. Bổn phận của người môn đệ là chấp nhận thối đi cái tôi ích kỷ. Sự thối đi đó diễn ra khi ta nhịn một lời đáp trả gay gắt, khi ta nhường phần thắng trong một cuộc tranh luận, hoặc khi ta hy sinh thời gian nghỉ ngơi để phục vụ một người khó tính. Đó chính là lúc hạt lúa đời ta bắt đầu nảy mầm.
  • Trách nhiệm thừa sai: Thế giới hôm nay đang khô hạn tình người vì ai cũng muốn giữ mình. Trách nhiệm của người thừa sai là gieo mình vào lòng đời. Chúng ta không rao giảng một lý thuyết suông, mà rao giảng một sự sống nảy sinh từ hy sinh. Khi người giáo dân biết sống quên mình, biết “thối đi” sự kiêu căng để phục vụ, họ chính là những hạt giống lành làm cho cánh đồng giáo xứ và xã hội năm 2026 trở nên xanh tươi màu hy vọng.

4. Bài học áp dụng

  • Hành động cụ thể: Hôm nay, hãy tìm một cơ hội để “thối đi” cái tôi của mình: Chấp nhận một lời phê bình mà không bào chữa, hoặc nhường một đặc quyền nhỏ cho đồng nghiệp/người thân. Hãy mỉm cười khi bạn bị “lãng quên” trong một việc tốt mà bạn đã làm.
  • Thực hành thừa sai: Hãy phục vụ trong âm thầm. Đừng làm việc tốt để được ghi danh hay khen ngợi. Hãy để sự hy sinh của bạn tan vào lòng đất của lòng thương xót Chúa, tin rằng Ngài sẽ làm cho hạt giống đó sinh hoa kết quả vào thời điểm của Ngài.

5. Lời nguyện ngắn

Lạy Chúa Giê-su, Ngài chính là Hạt Lúa vĩ đại đã thối đi trên Thập giá để mang lại sự sống đời đời cho con. Xin cho con ơn can đảm để dẹp bỏ sự ngạo ngược và ích kỷ của bản thân. Xin giúp người môn đệ thừa sai là con biết chấp nhận thối đi mỗi ngày, để qua sự hy sinh của con, mầm xanh tình yêu và lòng thương xót Chúa được lớn lên trong lòng mọi người xung quanh. Amen.

Lm. Antôn M.Z. Phan Tự Cường OP

                                                    Mùa Chay 2026

Bài viết cùng chuyên mục

Back to top button