Khối Thanh Tuyển Tĩnh Tâm Năm 2026 – Ngọn Đuốc Sáng Giữa Bao Chông Chênh
Tối ngày 29/04/2026, tại Trung tâm Thánh Mẫu Tàpao, gần 30 Thanh Tuyển thuộc Hội dòng Mến Thánh Giá Phan Thiết bước vào kỳ tĩnh tâm năm, dưới sự hướng dẫn của cha Simon Hòa Trương Hữu Lễ – OSB.
Bỏ lại sau lưng những bộn bề, toan tính, những xô bồ của nhịp sống thường nhật, các đệ tử bước vào hành trình bốn ngày sa mạc, chỉ còn lại tiếng chuông nguyện, tiếng hát kinh cầu và những trầm mặc trong thinh lặng.

Cha giảng phòng mở đầu bằng một câu hỏi nhẹ nhàng mà như xoáy vào lòng các tham dự viên: “Giữa những chông chênh của tuổi trẻ, của dòng đời, con đi tu vì điều gì?”
Không phải ai cũng dễ dàng trả lời. Bởi lẽ ai cũng mang trong mình những “chông chênh” riêng:
Chông chênh lần đầu xa gia đình, bước vào vòng tay Hội dòng, vừa ấm áp, vừa lạ lẫm;
Chông chênh trước những thôi thúc của tuổi trẻ: những hoài bão, những ước mơ, những muộn phiền lẫn lộn;
Chông chênh khi đối diện với chính mình, với những yếu đuối, giới hạn, đôi lúc muốn buông xuôi;
Và chông chênh lớn nhất: làm sao để ngọn lửa yêu thương trong tim không tắt giữa một thế giới đầy ồn ào và cám dỗ?
Thế nhưng, giữa những chông chênh ấy, các em được mời gọi trở thành “ngọn đuốc sáng”.

Trong căn phòng nhỏ của nhà tĩnh tâm, khi màn đêm buông xuống bao phủ núi rừng vắng lặng, từng trái tim nhỏ như cũng đang thầm thì một lời nguyện ước: “Xin giữ con là ngọn đuốc nhỏ bé này, để con thắp lên tình yêu của Chúa giữa lòng đời – dù đời có bao chông chênh.”
Hai ngày đầu trôi qua trong những bài chia sẻ sâu lắng của Cha hướng dẫn. Những câu chuyện đời tu khắc chế mà thanh thoát, về sự quý giá của “Ora et labora – Cầu nguyện và lao động” đã dần len lỏi vào tâm hồn các em.
Các Thanh Tuyển tâm đắc, chăm chú lắng nghe cha kể về những vị tu sĩ ngày xưa đã giữ cho ngọn đuốc đức tin không tắt suốt bao thế kỷ bằng thinh lặng, hy sinh và một niềm cậy trông tưởng như điên rồ nhưng lại vô cùng vững chãi.

Trong Thánh lễ bế mạc tại Linh Đài Đức Mẹ Tàpao, cha Simon Hòa không hỏi các em đã học được gì nhiều, mà chỉ với một câu: “Con có muốn cùng đi với Giêsu không?”
Và các Thanh Tuyển, với đôi mắt rực sáng sau những giờ cầu nguyện, mỉm cười đáp lại tuy không bằng lời nói, nhưng là bằng chính sự bình an trên từng gương mặt.

Dẫu biết rằng con đường phía trước không thấy rõ tương lai và bản thân có đi đến cùng đích hay không, nhưng giữa bao chông chênh, ngọn đuốc ấy không cần cháy rực rỡ nhất, chỉ cần chưa tắt và tin rằng Thiên Chúa luôn nhẹ nhàng nắm tay dìu bước.
Thanh Tuyển _ MTG PT



