Suy Niệm Lời Chúa: Thứ Tư Tuần XXI Thường Niên
Thứ Tư Tuần XXI Thường Niên: Mt 23, 27-32

✠Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Matthêu
27“Khốn cho các người, hỡi các kinh sư và người Pha-ri-sêu giả hình ! Các người giống như mồ mả tô vôi, bên ngoài có vẻ đẹp, nhưng bên trong thì đầy xương người chết và đủ mọi thứ ô uế. 28Các người cũng vậy, bên ngoài thì có vẻ công chính trước mặt thiên hạ, nhưng bên trong toàn là giả hình và gian ác! 29“Khốn cho các người, hỡi các kinh sư và người Pha-ri-sêu giả hình ! Các người xây mồ cho các ngôn sứ và tô mả cho những người công chính. 30Các người nói : ‘Nếu như chúng ta sống vào thời của tổ tiên, hẳn chúng ta đã không thông đồng với các ngài mà đổ máu các ngôn sứ.’ 31Như vậy, các người tự làm chứng rằng các người đúng là con cháu của những kẻ đã giết các ngôn sứ. 32Thì các người đổ thêm cho đầy đấu tội của tổ tiên các người đi!
THÀNH THẬT LÀ DẤU CHỨNG CỦA MÔN ĐỆ ĐỨC KITÔ
Trong La ngữ, từ Sinecerus, thành thật, gồm hai vế sine (không) và cera (phấn sáp). Người ta tô vẻ cho khuôn mặt bằng phấn sáp. Vẻ đẹp đó là vẻ đẹp giả tạo! Vẻ đẹp đánh lừa đôi mắt, chứ không bền.
Trong bài Tin Mừng hôm nay, Chúa Giêsu sánh ví các Kinh sư và Biệt phái như những nấm mồ tô vôi. Tô vôi có đẹp đến đâu, trong nấm mộ kia cũng chỉ có xác chết thối tha. Do đó, Chúa gọi các Kinh sư và Biệt phái là kẻ giả hình, thì thật quá đúng. Thế nhưng ngoài Chúa ra, ai trong dân dám gọi họ là bọn giả hình, vì họ đóng kịch quá khéo, đóng kịch ngay trong đời sống đạo đức.
Sự giả hình của họ còn hiện rõ trong lối chạy tội nữa: Họ bô bô thanh minh thanh nga rằng: nếu chúng tôi ở vào thời cha ông chúng tôi, chắc chúng tôi đã không thông đồng vào việc giết các tiên tri. Thế mà hôm nay, chính họ đang mưu toan sát hại Ngài, dù Ngài được toàn dân tung hô như một Đại tiên tri. Như thế, tội họ nặng gấp ngàn lần.
- Sứ điệp Tin Mừng
Đọc Tin Mừng cặn kẽ, một điều làm tôi bỡ ngỡ là Chúa Giêsu không lên án các tội nhân, dù đó là cô gái mại dâm hay ngoại tình. Nhưng đối với bọn giả hình thì Ngài nghiêm khắc lên án như chúng ta thấy trong chương Mt 23 này. Điều đó chứng tỏ: Chúa rất trọng sự thật và coi đó như mục đích của việc Ngài giáng thế: “Tôi đến trần gian để làm chứng cho sự thật. Ai làm sự thật thì nghe tiếng tôi” (Ga 18, 37).
Đến đây tôi ngộ ra tại sao Chúa Giêsu đã tha tội và hứa thiên đàng cho anh trộm, bị đóng đinh bên hữu Ngài: Vì anh ta nhìn nhận mình có tội. Thánh Gioan đã nêu điều kiện duy nhất để được tha tội là “nhìn nhận mình có tội” (1 Ga 1, 9).
Thói giả hình của nhóm Kinh sư và Biệt phái phải chăng đã biến khỏi trái đất này từ lâu? Thực tế chứng minh ngược lại đấy! Dĩ nhiên người đạo đức giả hôm nay tinh xảo hơn nhiều. Đức Thánh Cha Phanxicô đã chỉ rõ chân tướng họ trong chương hai Tông huấn “Gaudete et Exultate”, khi Đức Thánh Cha bàn đến những người thuộc nhóm Tân Pelagio. Không biết tôi có ngoa không khi khẳng định tính phổ biến của tính xấu này trong xã hội chúng ta hôm nay? Quảng cáo, làm mặt, tô vẽ được coi như những phương tiện làm giàu thời thượng! Đúng là nạn dịch, nó len lỏi vào cả trong hàng con cái Chúa!
Nhìn lại bản thân và người đồng đạo, chúng ta không khỏi ngạc nhiên khi thấy mình đã sống xa giáo lý Tin Mừng quá nhiều. Chúa Giêsu đã dạy: “Có thì nói có, không thì nói không… thêm thắt điều chi là do ma quỷ (Mt 5, 37). Khi cầu nguyện…. khi ăn chay… khi làm việc bố thí… hãy kín đáo, chứ đừng phô trương, vì như thế là đã nhận phần thưởng của người đời rồi” (Mt 6, 1-18). Cuộc sống này có là bao, vinh hoa trần thế như bọt xà bông trước gió. Nếu cứ chạy theo nó thì làm sao nhận được phần thưởng từ “Cha trên trời, Đấng nhìn rõ những việc lành thực hành nơi kín ẩn”.
Lạy Chúa, chúng con sai rồi, xin ánh sáng Tin Mừng soi dẫn cuộc sống chúng con, để khi chiều đời ngả bóng, chúng con không phải hối hận, trái lại, hân hoan được Chúa đón nhận, dù với hai bàn tay trắng như thánh nữ Têrêsa Hài Đồng Giêsu.
M. Dominico Phạm Văn Hiền – VP. Đan Sĩ Xitô Phước Sơn
🌿 DINH DƯỠNG AN LÀNH
Lời Sống từ Tin Mừng – Mt 23,27-32
Thứ Tư Tuần XXI Thường Niên – 26.08.26
ĐỪNG CHỈ YÊU SỰ THẬT KHI NÓ ĐÃ IM TIẾNG
Điểm chạm
“Các người xây mồ cho các ngôn sứ
và tô mả cho những người công chính.”
(Mt 23,29)
Tin Mừng hôm nay
có hai hình ảnh về những ngôi mộ.
Trước hết, Đức Giêsu nói đến
những ngôi mộ được quét vôi:
bên ngoài có vẻ đẹp,
bên trong lại đầy xương người chết.
Rồi Người nói đến
những ngôi mộ được xây dựng,
trang hoàng
cho các ngôn sứ và người công chính.
Những người xây mộ nói:
“Nếu như chúng ta sống
vào thời của tổ tiên,
hẳn chúng ta đã không thông đồng với các ngài
mà đổ máu các ngôn sứ.”
Lời nói nghe rất ngay thẳng.
Nhưng Đức Giêsu vạch ra
một sự tự đánh lừa:
người ta có thể trang trọng
tôn kính các ngôn sứ đã khuất,
mà vẫn khước từ
tiếng Chúa đang nói với mình hôm nay.
Một ngôn sứ đã thuộc về quá khứ
thường dễ được kính trọng.
Còn sự thật đang sống,
đang đứng trước mặt
và đòi ta thay đổi,
lại khó đón nhận hơn nhiều.
Quá khứ không phải nơi ta được thử
Ta rất dễ nghĩ:
“Nếu tôi sống thời ấy,
tôi đã không làm như họ.”
Nếu sống thời Đức Giêsu,
tôi chắc chắn đã theo Người.
Nếu sống thời các thánh tử đạo,
tôi chắc chắn đã can đảm.
Nếu chứng kiến một người vô tội bị oan,
tôi chắc chắn đã đứng về phía họ.
Nhưng Tin Mừng không đưa ta
trở lại quá khứ
để chứng minh mình tốt hơn người xưa.
Tin Mừng hỏi:
Hôm nay, khi sự thật đến gần,
tôi đối xử với nó thế nào?
Khi một lời góp ý
chạm đến tự ái,
tôi lắng nghe
hay lập tức tự vệ?
Khi một người ít tiếng nói hơn
chỉ ra điều chưa công bằng,
tôi tìm hiểu
hay dùng vị trí của mình
để làm họ im?
Khi Lời Chúa đụng đến
một thói quen mình không muốn bỏ,
tôi để Lời sửa mình
hay nghĩ ngay đến một người khác?
Ta có thể yêu sự thật
khi sự thật đứng về phía ta.
Điều khó hơn
là vẫn yêu sự thật
khi nó chỉ ra phần sai của mình.
Không phải mọi lời khó nghe đều là tiếng ngôn sứ
Không phải mọi lời phê bình đều đúng.
Không phải ai chống đối ta
cũng là ngôn sứ.
Có những nhận xét thiếu thông tin.
Có những lời được nói vì thành kiến.
Có những cách góp ý làm nhục,
thao túng hoặc lạm dụng quyền lực.
Lắng nghe không có nghĩa
phải chấp nhận tất cả.
Ta có quyền kiểm chứng sự việc,
trình bày phần sự thật của mình,
đặt giới hạn
và tìm người có trách nhiệm trợ giúp.
Nhưng phân định
khác với tự vệ.
Phân định hỏi:
“Trong điều người ấy nói,
có phần nào đúng không?”
Tự vệ chỉ tìm:
“Người ấy có lỗi gì
để tôi khỏi phải nghe?”
Một lời góp ý có thể vụng về
mà vẫn mang một phần sự thật.
Một người có thể chưa hiểu hết ta
nhưng vẫn nhìn thấy
một điều ta đang không muốn nhìn.
Sự khó chịu không chứng minh
một lời nói là đúng.
Nhưng cũng không đủ
để chứng minh lời ấy sai.
Khi sự thật chỉ còn là vật trang trí
Giả hình không chỉ là
bên ngoài tốt
mà bên trong xấu.
Còn có một kiểu kín đáo hơn:
ca ngợi điều đúng
nhưng không để điều đúng sửa mình.
Ta nói hay về khiêm nhường,
nhưng nổi giận khi được góp ý.
Ta ca ngợi những người
dám lên tiếng cho công lý,
nhưng làm cho người dưới quyền
không dám nói thật với mình.
Ta đọc chuyện các thánh
đã buông bỏ mọi sự,
nhưng bảo vệ rất chặt
phần tiện nghi của mình.
Ta đọc Tin Mừng
để nhận ra lỗi của người khác,
nhưng không để Lời
đi qua lớp vôi bên ngoài
và chạm đến lòng mình.
Khi ấy, sự thật
vẫn được trưng bày rất đẹp,
nhưng không còn sống.
Ta có thể rất kính trọng
những người từng sống cho sự thật,
nhưng lại không chịu nổi
một sự thật đang đứng trước cửa lòng mình.
Chúa không cần ta
xây thêm một ngôi mộ đẹp
cho sự thật của ngày hôm qua.
Người cần một cánh cửa mở
cho Lời Người hôm nay.
Đứng trước cửa lòng
Có lời góp ý nào
tôi đã bác bỏ hoàn toàn
chỉ vì không thích
người nói hoặc cách họ nói?
Những người sống gần tôi
có cảm thấy an toàn
để nói thật với tôi không?
Hay họ phải đoán
điều tôi muốn nghe
để tránh gặp rắc rối?
Khi một câu Tin Mừng
làm tôi không dễ chịu,
tôi ở lại trước câu ấy
hay vội chuyển nó
sang cho một người khác?
Có thể ngay lúc này,
một lời từng làm tôi khó chịu
đang trở lại trong lòng.
Không phải để kết án tôi.
Có thể đó là một cánh cửa
Chúa đang mời tôi mở lại.
Nghe lại một lần
Hôm nay, hãy chọn
một lời góp ý gần đây
mà mình vẫn còn khó chịu.
Viết lại nội dung lời ấy,
không ghi tên người nói,
không nhắc giọng điệu của họ.
Chỉ đặt điều đã được nói
trước mặt Chúa và hỏi:
“Lạy Chúa,
trong lời này có phần sự thật nào
con cần đón nhận không?”
Nếu nhận ra một phần đúng,
đừng cố sửa cả con người mình ngay.
Chỉ chọn
một thay đổi nhỏ và thật.
Nếu chưa đủ rõ,
hãy bình tĩnh kiểm chứng
với một người khôn ngoan, đáng tin.
Ta không phải trao lòng mình
cho mọi lời người khác nói.
Nhưng cũng đừng khóa lòng
trước phần sự thật
Chúa có thể dùng để cứu ta.
Xin giữ lòng con còn mở
Lạy Chúa Giêsu,
con dễ đón nhận sự thật
khi sự thật bảo vệ con.
Nhưng khi sự thật
làm lộ điều con muốn che,
con lại tìm cách khép lòng.
Xin cho con sự bình an
để không phản ứng quá vội;
sự sáng suốt
để phân biệt điều thật với điều sai;
và lòng khiêm nhường
để đón nhận phần con cần sửa.
Xin đừng để đời sống con
trở thành một ngôi mộ quét vôi:
bên ngoài đẹp,
nhưng bên trong
không còn chỗ cho Lời Chúa bước vào.
Xin giữ lòng con còn mềm,
để hôm nay
Chúa vẫn có thể đánh thức,
uốn nắn
và đưa con trở về.
Amen.
Frere Giuse Vũ Mạnh Quân