Tràng Chuỗi Khuyết
Đêm qua, tôi có một giấc mơ thật lạ.
Tôi thấy mình đang quỳ trước Thánh Thể, cùng cộng đoàn lần Chuỗi Mân Côi. Từng lời kinh rì rầm hòa cùng tiếng ve gọi hè làm cho bầu khí trở nên sốt mến lạ thường. Mọi sự vẫn diễn ra bình an cho đến khi tôi chợt “lạc nhịp” với cộng đoàn.
Tràng chuỗi trên tay tôi bỗng thiếu mất một hạt trong chục Kinh Kính Mừng cuối cùng. Tôi cúi xuống, đếm đi đếm lại, nhưng vẫn chỉ có chín hạt. Một cảm giác bối rối len nhẹ vào lòng. Tôi loay hoay tìm kiếm hạt chuỗi đã mất…

Bỗng tiếng chó sủa đâu đó khiến tôi giật mình thức giấc.
Tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ kéo tôi trở về thực tại. Cả cộng đoàn vẫn chìm trong sự tĩnh lặng của đêm khuya. Tôi vội đưa tay lấy tràng chuỗi đặt nơi đầu giường, chậm rãi đếm từng hạt. Khi nhận ra đó chỉ là một giấc mơ và tràng chuỗi vẫn còn nguyên vẹn, tôi khẽ thở phào nhẹ nhõm.
Nhưng rồi tôi không thể ngủ lại được.
Nằm giữa màn đêm yên tĩnh, tôi chợt nhớ đến những lần mình lần chuỗi. Có những khi môi tôi vẫn đọc kinh rất lớn, nhưng lòng lại chẳng thật sự suy niệm điều mình đang đọc. Có lúc tôi lần chuỗi chỉ vì bổn phận hơn là vì lòng yêu mến Đức Mẹ. Và cũng không ít lần, tràng chuỗi bị bỏ dở giữa chừng vì những bận tâm rất nhỏ của cuộc sống.
Phải chăng… tràng chuỗi trên tay tôi vẫn đủ đầy, nhưng “tràng chuỗi” trong tâm hồn tôi đã khuyết từ lâu?
Ý nghĩ ấy khiến tôi ngồi bật dậy. Tôi tựa lưng vào thành giường, cầm tràng chuỗi lên và chậm rãi lần từng hạt. Mỗi Mầu nhiệm Mân Côi như đưa tôi trở về gần Chúa hơn một chút. Tôi khẽ mân mê những hạt gỗ nhỏ, cảm nhận sự tròn đầy và nhẵn mịn quen thuộc nơi đầu ngón tay.
Và hình như… đã lâu lắm rồi, tôi mới thật sự lần chuỗi bằng cả tâm hồn mình.
Ngọc Trong Cát



