Thứ Tư Tuần Thường Niên – Năm A: Cần Ưu Tiên Điều Gì Trong Đời Sống Tông Đồ?
Thứ Tư Tuần Thường Niên – Năm A: Mc 1,29-39

✠Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Maccô.
29Vừa ra khỏi hội đường Ca-phác-na-um, Đức Giê-su đi đến nhà hai ông Si-môn và An-rê. Có ông Gia-cô-bê và ông Gio-an cùng đi theo. 30Lúc đó, bà mẹ vợ ông Si-môn đang lên cơn sốt, nằm trên giường. Lập tức họ nói cho Người biết tình trạng của bà. 31Người lại gần, cầm lấy tay bà mà đỡ dậy; cơn sốt dứt ngay và bà phục vụ các ngài. 32Chiều đến, khi mặt trời đã lặn, người ta đem mọi kẻ ốm đau và những ai bị quỷ ám đến cho Người. 33Cả thành xúm lại trước cửa. 34Đức Giê-su chữa nhiều kẻ ốm đau mắc đủ thứ bệnh tật, và trừ nhiều quỷ, nhưng không cho quỷ nói, vì chúng biết Người là ai. 35Sáng sớm, lúc trời còn tối mịt, Người đã dậy, đi ra một nơi hoang vắng và cầu nguyện ở đó. 36Ông Si-môn và các bạn kéo nhau đi tìm. 37Khi gặp Người, các ông thưa: “Mọi người đang tìm Thầy đấy !” 38Người bảo các ông : “Chúng ta hãy đi nơi khác, đến các làng xã chung quanh, để Thầy còn rao giảng ở đó nữa, vì Thầy ra đi cốt để làm việc đó.” 39Rồi Người đi khắp miền Ga-li-lê, rao giảng trong các hội đường của họ, và trừ quỷ.
CẦN ƯU TIÊN ĐIỀU GÌ TRONG ĐỜI SỐNG TÔNG ĐỒ?
Bất cứ ai làm tông đồ đều phải theo gương Chúa Kitô. Theo nguyên ngữ, tông đồ là kẻ được sai đi. Theo nghĩa này, Chúa Giêsu là tông đồ số một. Bởi lẽ, Ngài đã được Chúa Cha cử mang tình thương cứu độ đến trần gian.
Tin Mừng hôm nay mô tả chương trình sống mỗi ngày của Chúa. Thật là bận rộn và không ngơi nghỉ: Vừa về tới nhà ông Simon Phêrô, Ngài đã tiếp các bệnh nhân, và người đầu tiên là nhạc mẫu của ông. Thật Chúa cũng biết điều đấy chứ. Bà nằm liệt thì ai nấu cơm và thức ăn cho các ngài ? Thế rồi, ta cứ tưởng tượng xem, đoàn lũ dân chúng đã ồ ạt kéo đến, mang theo các thân nhân bị bệnh ngặt nghèo hoặc bị ma quỷ quấy phá. Chúa Giêsu là lương y như từ mẫu, lại đầy quyền năng, nên người người đua nhau tới xin chữa bệnh. Vì quá ngưỡng mộ nên dân chúng, kể cả các tông đồ, muốn giữ Ngài lại ở Capharnaum. Thế nhưng, Ngài không thể đáp ứng yêu cầu của họ, vì hai lý do: Trước hết vì tên Ngài là Vị Cứu Thế. Nước Ngài bao trùm toàn cầu. Là Đấng Cứu thế, Ngài phải cứu cả thế gian. Như kinh Credo dạy: “Vì loài người chúng tôi và để cứu rỗi chúng tôi”. Đàng khác, đạo mà Ngài thiết lập mang tính Công giáo, đạo như con đường về quê hương vĩnh cửu dành cho mọi kẻ tin.
Nhưng để hoàn thành sứ vụ tông đồ ấy, Chúa Giêsu luôn cầu nguyện, tức thông hiệp và đối thoại với Chúa Cha: “Sáng sớm lúc trời còn tối mịt, Người đã dậy, đi ra một nơi hoang vắng và cầu nguyện ở đớ” (Mc 1,35).
Dù bận rộn với đủ mọi hạng người đến với mình, nhưng Chúa Giêsu vẫn ưu tiên dành những giây phút quý giá nhất trong ngày để cầu nguyện với Cha. Chính trong tương giao với Cha qua cầu nguyện, Ngài đã nhận ra và chọn sống theo ý Cha. Nhờ chọn lựa này, Ngài không lưu lại một chỗ để “thưởng thức” lòng hâm mộ, sự thành công, nhưng rong ruổi nay đây mai đó, để nhiều người hơn được biết Tin Mừng Nước Trời. Ngày sống của Ngài được đan dệt bằng hai chất liệu quý giá: tâm tình hiếu thảo với Cha và tấm lòng yêu thương con người.
- Sứ điệp Tin Mừng
Người tông đồ của Chúa Giêsu phải biết cảm thương với số phận của con người: ngây thơ, yếu đuối, bệnh tật, đau khổ, và tội lỗi, trước khi có thể giúp đỡ đem họ về cho Chúa. Chúng ta cần phải giữ thăng bằng cho đời sống: có thời giờ cho các hoạt động tông đồ và có thời giờ để cầu nguyện kết hợp với Thiên Chúa. Để có thể lắng nghe tiếng Thiên Chúa, chúng ta cần tìm nơi yên tĩnh để cầu nguyện và tránh xa mọi chia trí và phân tâm. Chúng ta cần trưởng thành trong đời sống để tự giúp mình, và để lãnh trách nhiệm trong việc mở mang Nước Chúa, chứ không được hoàn toàn sống ỷ lại vào người khác.
M. Dominico Phạm Văn Hiền – VP. Đan Sĩ Xitô Phước Sơn
