Thứ Hai Tuần Thánh: Đừng Quý Gì Hơn Tình Yêu Đức Kitô

1Sáu ngày trước lễ Vượt Qua, Đức Giê-su đến làng Bê-ta-ni-a, nơi anh La-da-rô ở. Anh này đã được Người cho sống lại từ cõi chết. 2Ở đó, người ta dọn bữa ăn tối thết đãi Đức Giê-su ; cô Mác-ta lo hầu bàn, còn anh La-da-rô là một trong những kẻ cùng dự tiệc với Người. 3Cô Ma-ri-a lấy một cân dầu thơm cam tùng nguyên chất và quý giá xức chân Đức Giê-su, rồi lấy tóc mà lau. Cả nhà sực mùi thơm. 4Một trong các môn đệ của Đức Giê-su là Giu-đa Ít-ca-ri-ốt, kẻ sẽ nộp Người, liền nói : 5“Sao lại không bán dầu thơm đó lấy ba trăm quan tiền mà cho người nghèo ?” 6Y nói thế, không phải vì lo cho người nghèo, nhưng vì y là một tên ăn cắp : y giữ túi tiền và thường lấy cho mình những gì người ta bỏ vào quỹ chung. 7Đức Giê-su nói : “Hãy để cô ấy yên. Cô đã giữ dầu thơm này là có ý dành cho ngày mai táng Thầy. 8Thật vậy, người nghèo thì bên cạnh anh em lúc nào cũng có ; còn Thầy, anh em không có mãi đâu.” 9Một đám đông người Do-thái biết Đức Giê-su đang ở đó. Họ tuôn đến, không phải chỉ vì Đức Giê-su, nhưng còn để nhìn thấy anh La-da-rô, kẻ đã được Người cho sống lại từ cõi chết. 10Các thượng tế mới quyết định giết cả anh La-da-rô nữa, 11vì tại anh mà nhiều người Do-thái đã bỏ họ và tin vào Đức Giê-su.

Đức Kitô coi gia đình Bêtania của Mácta, Maria và Lazarô, như mái ấm thân tình nhất. Đáp lại, ba chị em yêu quý Ngài, mỗi người một cách: Mácta, là chủ nhà, tiếp đón Ngài với những bữa ăn thịnh soạn, Lazarô coi Ngài như một người bạn tri kỷ, còn Maria quý trọng Ngài hơn cả người yêu. Bài Tin Mừng hôm nay đặc biệt nêu rõ sự trân trọng của cô. 

Hẳn thật sau khi chứng kiến sự sống lại của Lazarô, người anh duy nhất, lòng biết ơn của cô trào tràn ra hành động: Cô đã mua một bình dầu hảo hạng để xức chân Chúa trong bữa tiệc tại gia đình. Lòng quảng đại của cô đã gây vấp phạm cho Giuda Iscariot, một tông đồ tham lam. Vì bình dầu đắt gấp mười lần cái giá ông ta bán Thầy cho các nhà chức trách Do Thái. Quả thật, phải chăng vì coi rẻ Thầy, ông đã bán đứng Ngài cho Nhà cầm quyền Do Thái chỉ với ba chục bạc. Sự hào phóng của Maria được Chúa Giêsu trân trọng, đồng thời Ngài coi đây như một cử chỉ mang tính hậu sự: “dành cho việc mai táng thầy”. Con cái hiếu thảo, thì dù nghèo túng đến chừng nào cũng không tiếc chi cho việc mai táng cha mẹ quá cố.

Hôm nay chính thức bước vào Tuần Thánh, tuần diễn lại cuộc tử nạn của Chúa Giêsu. Qua đó tình bạn Ngài dành cho nhân loại đạt đỉnh điểm: Ngài thực hiện câu nói của chính mình: “Không ai yêu bạn mình bằng kẻ hy sinh mạng sống vì bạn” (Ga 15, 13). Kitô hữu là những người thuộc về Đức Kitô, tức bạn chí thân của Ngài. Gương cô Maria mời gọi sự đáp trả của chúng ta trước tình bạn hải hà như thế của Chúa. 

Dĩ nhiên Chúa Giêsu chỉ chết và được mai táng duy chỉ một lần. Nhưng Hội Thánh, thân thể của Ngài đang trải qua cuộc khổ nạn triền miên, nhiều chi thể của Hội Thánh đang bị chôn vùi trong lòng đất do các cuộc bách hại đẫm máu. Theo gương Maria, chúng ta hãy sẵn sàng đổ lên những bàn chân của Chúa, tức những người hèn hạ nhất, những bình dầu Bác Ái của mình.

Thái độ tham lam hẹp hòi của Giuđa cũng là một lời cảnh giác: chúng ta đừng viện cớ trợ giúp người nghèo, để biện minh cho tính bản xỉn, khi Hội Thánh, là thân thể Đức Kitô, kêu gọi đóng góp vào việc chung như đẩy mạnh việc truyền giáo, xây dựng cơ sở giáo dục hay góp phần vào các tổ chức bác ái… 

Trong mọi sự, chúng ta ghi khắc lời khuyên của thánh Biển Đức: “Đừng lấy gì làm hơn tình yêu Đức Kitô”. Tình yêu của Ngài luôn thúc bách chúng ta để như thánh Phaolô, từ nay chúng ta không còn sống cho mình nữa, nhưng sống cho Đấng đã yêu và thí mạng vì mình (2Cr 5, 15).

Bài viết cùng chuyên mục

Back to top button