Thứ Hai Tuần I Mùa Chay: Bài Khảo Hạch Cánh Chung

31“Khi Con Người đến trong vinh quang của Người, có tất cả các thiên sứ theo hầu, bấy giờ Người sẽ ngự lên ngai vinh hiển của Người. 32Các dân thiên hạ sẽ được tập hợp trước mặt Người, và Người sẽ tách biệt họ với nhau, như mục tử tách biệt chiên với dê. 33Người sẽ cho chiên đứng bên phải Người, còn dê ở bên trái. 34Bấy giờ Đức Vua sẽ phán cùng những người ở bên phải rằng : ‘Nào những kẻ Cha Ta chúc phúc, hãy đến thừa hưởng Vương Quốc dọn sẵn cho các ngươi ngay từ thuở tạo thiên lập địa. 35Vì xưa Ta đói, các ngươi đã cho ăn ; Ta khát, các ngươi đã cho uống ; Ta là khách lạ, các ngươi đã tiếp rước ; 36Ta trần truồng, các ngươi đã cho mặc ; Ta đau yếu, các ngươi đã thăm viếng ; Ta ngồi tù, các ngươi đến hỏi han.’ 37Bấy giờ những người công chính sẽ thưa rằng : ‘Lạy Chúa, có bao giờ chúng con đã thấy Chúa đói mà cho ăn, khát mà cho uống ; 38có bao giờ đã thấy Chúa là khách lạ mà tiếp rước ; hoặc trần truồng mà cho mặc ? 39Có bao giờ chúng con đã thấy Chúa đau yếu hoặc ngồi tù, mà đến hỏi han đâu ?’ 40Đức Vua sẽ đáp lại rằng : ‘Ta bảo thật các ngươi : mỗi lần các ngươi làm như thế cho một trong những anh em bé nhỏ nhất của Ta đây, là các ngươi đã làm cho chính Ta vậy.’ 41Rồi Đức Vua sẽ phán cùng những người ở bên trái rằng : ‘Quân bị nguyền rủa kia, đi đi cho khuất mắt Ta mà vào lửa đời đời, nơi dành sẵn cho tên Ác Quỷ và các sứ thần của nó. 42Vì xưa Ta đói, các ngươi đã không cho ăn ; Ta khát, các ngươi đã không cho uống ; 43Ta là khách lạ, các ngươi đã không tiếp rước ; Ta trần truồng, các ngươi đã không cho mặc ; Ta đau yếu và ngồi tù, các ngươi đã chẳng thăm viếng.’ 44Bấy giờ những người ấy cũng sẽ thưa rằng : ‘Lạy Chúa, có bao giờ chúng con đã thấy Chúa đói, khát, hoặc là khách lạ, hoặc trần truồng, đau yếu hay ngồi tù, mà không phục vụ Chúa đâu ?’ 45Bấy giờ Người sẽ đáp lại họ rằng : ‘Ta bảo thật các ngươi : mỗi lần các ngươi không làm như thế cho một trong những người bé nhỏ nhất đây, là các ngươi đã không làm cho chính Ta vậy.’ 46Thế là họ ra đi để chịu cực hình muôn kiếp, còn những người công chính ra đi để hưởng sự sống muôn đời.”

Mùa Chay là mùa sám hối, Kitô hữu chuẩn bị trả lẽ cho Chúa về mọi hành vi của mình. Tin Mừng hôm nay cho ta sẵn “bài khảo hạch” cuối cùng, mà nội dung tập trung vào giới răn yêu thương. 

Hẳn thật Chúa Giêsu là hiện thân của tình yêu Thiên Chúa cho loài người. Khi đến trần gian, Ngài đã rao giảng, đã chết để minh chứng tình thương, và đã sống lại để gieo niềm hy vọng. Như thế, Tôn giáo của Người là “Đạo Yêu Thương”. Ai không yêu thương thì không thuộc về đạo này. Nhưng yêu thương phải đi đến hành động cụ thể như Ngài đã khẳng định: “Cứ dấu này, người ta nhận biết các con là môn đệ Thầy, là các con yêu thương nhau” (Ga 13, 35). 

Hôm nay, bài Tin Mừng đặt chúng ta vào viễn cảnh ngày phán xét chung. Điều kỳ lạ là vị thẩm phán xét xử không dựa trên chức nghiệp để thưởng công, mà căn cứ trên hành vi cảm thông, lòng nhân ái đối với những người bần cùng của xã hội: chẳng hạn cho kẻ đói ăn, cho kẻ rách rưới áo mặc, cho trọ những người vô gia cư…

Điều lạ kỳ hơn nữa là kết thúc, Chúa tự đồng hóa với những người bất hạnh trên đây, khi tuyên bố: “Mỗi lần các ngươi làm cho những người bé mọn ấy là làm cho chính ta”. 

Đức Thánh Cha Phanxicô trích dẫn bản văn Tin Mừng hôm nay rất nhiều lần trong giáo huấn của ngài. Phải chăng vì ngài thấy trong thế giới hôm nay nhan nhản những hành vi như: bon chen, lừa lọc, mưu mô quỷ quyệt, chiến tranh, hận thù, khủng bố. Tất cả những điều đó đi ngược lại quy luật của tình yêu, và tất nhiên không thể đi vào trong mối tương quan với Thiên Chúa và hưởng hạnh phúc muôn đời. Sở dĩ Chúa Giêsu nhấn mạnh tình tương thân tương ái, vì theo thánh Gioan: “Nếu ai nói: Tôi yêu mến Thiên Chúa, mà lại ghét anh em mình, người ấy là kẻ nói dối; vì ai không yêu thương người họ trông thấy, thì không thể yêu Thiên Chúa, Đấng họ không trông thấy” (1 Ga 4, 20). 

Bài viết cùng chuyên mục

Back to top button