Thứ Ba Tuần IV Thường Niên – Năm A: Lòng Tin Là Phương Thuốc Chữa Lành
Thứ Ba Tuần IV Thường Niên – Năm A: Mc 5, 21-43

\
✠Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Maccô.
21Đức Giê-su xuống thuyền, lại trở sang bờ bên kia. Một đám rất đông tụ lại quanh Người. Lúc đó, Người đang ở trên bờ Biển Hồ. 22Có một ông trưởng hội đường tên là Gia-ia đi tới. Vừa thấy Đức Giê-su, ông ta sụp xuống dưới chân Người, 23và khẩn khoản nài xin : “Con bé nhà tôi gần chết rồi. Xin Ngài đến đặt tay lên cháu, để nó được cứu thoát và được sống.” 24Người liền ra đi với ông. Một đám rất đông đi theo và chen lấn Người.
25Có một bà kia bị rong huyết đã mười hai năm, 26bao phen khổ sở vì chạy thầy chạy thuốc đã nhiều đến tán gia bại sản, mà vẫn tiền mất tật mang, lại còn thêm nặng là khác. 27Được nghe đồn về Đức Giê-su, bà lách qua đám đông, tiến đến phía sau Người, và sờ vào áo của Người. 28Vì bà tự nhủ : “Tôi mà sờ được vào áo Người thôi, là sẽ được cứu.” 29Tức khắc, máu cầm lại, và bà cảm thấy trong mình đã được khỏi bệnh. 30Ngay lúc đó, Đức Giê-su thấy có một năng lực tự nơi mình phát ra, Người liền quay lại giữa đám đông mà hỏi : “Ai đã sờ vào áo tôi ?” 31Các môn đệ thưa : “Thầy coi, đám đông chen lấn Thầy như thế mà Thầy còn hỏi : ‘Ai đã sờ vào tôi ?’” 32Đức Giê-su ngó quanh để nhìn người phụ nữ đã làm điều đó. 33Bà này sợ phát run lên, vì biết cái gì đã xảy đến cho mình. Bà đến phủ phục trước mặt Người, và nói hết sự thật với Người. 34Người nói với bà ta : “Này con, lòng tin của con đã cứu chữa con. Con hãy về bình an và khỏi hẳn bệnh.”
35Đức Giê-su còn đang nói, thì có mấy người từ nhà ông trưởng hội đường đến bảo : “Con gái ông chết rồi, làm phiền Thầy chi nữa ?” 36Nhưng Đức Giê-su nghe được câu nói đó, liền bảo ông trưởng hội đường : “Ông đừng sợ, chỉ cần tin thôi.” 37Rồi Người không cho ai đi theo mình, trừ ông Phê-rô, ông Gia-cô-bê và em ông này là ông Gio-an. 38Các ngài đến nhà ông trưởng hội đường. Đức Giê-su thấy người ta khóc lóc, kêu la ầm ĩ. 39Người bước vào nhà và bảo họ : “Sao lại náo động và khóc lóc như vậy ? Đứa bé có chết đâu, nó ngủ đấy !” 40Họ chế nhạo Người. Nhưng Người bắt họ ra ngoài hết, rồi dẫn cha mẹ đứa trẻ và những kẻ cùng đi với Người, vào nơi nó đang nằm. 41Người cầm lấy tay nó và nói : “Ta-li-tha kum”, nghĩa là : “Này bé, Thầy truyền cho con : trỗi dậy đi !” 42Lập tức con bé đứng dậy và đi lại được, vì nó đã mười hai tuổi. Và lập tức, người ta kinh ngạc sững sờ. 43Đức Giê-su nghiêm cấm họ không được để một ai biết việc ấy, và bảo họ cho con bé ăn.
LÒNG TIN LÀ PHƯƠNG THUỐC CHỮA LÀNH
Hôm nay thánh sử kể hai phép lạ đi liền nhau. Chúa Giêsu chữa lành cho một người đàn bà bị bệnh phụ khoa kinh niên, và cho em bé Talitha đã chết được sống lại.
Qua hai câu trích dẫn trên đây, Chúa cho hay điều kiện ắt có của phép lạ là lòng tin. Người đàn bà bị băng huyết tin mạnh đến nỗi chỉ cần sờ vào gấu áo của Chúa là căn bệnh được thuyên giảm. Còn em bé được sống lại nhờ lòng tin của bố là ông trưởng Hội đường Do Thái. Sau đây chúng ta thử trả lời hai câu hỏi: Tin là gì và thể hiện đức tin như thế nào?
- Tin là gì?
Đức Thánh Cha Biển Đức XVI định nghĩa cách đơn sơ: “Tin là mở lòng ra cho Thiên Chúa” và mở lòng ra cũng có nghĩa là sẵn sàng đón nhận. Theo nghĩa này, thánh Gioan đã viết: “Ngài (Ngôi Lời) đến trong nhà Ngài (dân Do Thái), nhưng người Nhà của Ngài không đón nhận. Những ai đón nhận Ngài thì Ngài cho làm con Thiên Chúa, ấy là kẻ có lòng tin” (Ga 1, 11-12). Cũng như để đón nhận không khí trong lành từ ngoài vào nhà, người ta chỉ cần mở toang cửa. Chúa đang chờ sẵn rồi (Kh 3, 20). Chúa là Đấng đầy quyền năng, một khi ngài đã vào nhà hay tâm hồn ai, Ngài sẽ tác động trên họ.
• Cách thể hiện đức tin
Ông trưởng Hội đường thể hiện đức tin bằng thái độ khiêm tốn: Ông vốn là người có vai vế trong dân, nhưng khi đến với Chúa, ông sấp mình kính bái Ngài và tha thiết kêu xin.
Người phụ nữ ý thức thân phận đàn bà đang mang thứ bệnh bị kể là dơ bẩn, nên bà đã rón rén đụng vào gấu áo của Chúa Giêsu thôi. Tuy nhiên, bà tin chắc bà sẽ được chữa lành.
- Sứ điệp Tin Mừng
Hai con người với hai thái độ, nhưng cùng diễn tả một đức tính, đó là khiêm nhường. Quả thật, người kiêu căng tự mãn không bao giờ tin vào lượng từ bi của Chúa được.
Ở đây, ta ghi nhận một yếu tố hy hữu: từ bản thân Chúa xuất ra một năng lực chữa lành bất cứ ai đụng đến Ngài. Ngài hỏi: Ai đã đụng đến tôi? Các tông đồ bỡ ngỡ: Mọi người đang chen lấn Thầy mà! Không phải thế, có một thứ đụng đặc biệt, đó là đụng bằng đức tin. Trong hai phép lạ hôm nay, tôi tâm đắc hơn việc chữa lành người đàn bà loạn huyết. Phép lạ này cho thấy công hiệu của niềm tin rõ hơn. Ôi Chúa Giêsu, ngày nay Chúa không hiện ra tỏ tường với chúng con nữa. Tuy nhiên, bằng đức tin, chúng con vẫn tiếp tục đụng chạm đến Chúa qua Giáo Hội. Giáo Hội tạo cơ hội cho chúng con chạm đến Chúa trong các bí tích, qua những con người yếu đuối trong hàng giáo phẩm và thậm chí qua những người thù địch của Đạo Thánh nữa. Tất cả chỉ là những gấu áo kéo lê trên đường đi, nhưng đầy ắp năng lượng, khả dĩ tác động người tin. Qua đây, Chúa muốn con đừng mặc cảm tự ti về bản thân mình. Nếu mình được Chúa sử dụng, mình cũng có thể là bàn tay nối dài trong công trình cứu độ của Chúa.
M. Dominico Phạm Văn Hiền – VP. Đan Sĩ Xitô Phước Sơn



