Suy Niệm Lời Chúa: Thứ Sáu Tuần IV Phục Sinh

Thứ Sáu Tuần IV Phục Sinh: Mt 13, 54-58

Thánh Giuse Thợ

✠Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Gioan.

54Người về quê, giảng dạy dân chúng trong hội đường của họ, khiến họ sửng sốt và nói : “Bởi đâu ông ta được khôn ngoan và làm được những phép lạ như thế ? 55Ông không phải là con bác thợ sao ? Mẹ của ông không phải là bà Ma-ri-a ; anh em của ông không phải là các ông Gia-cô-bê, Giô-xếp, Si-môn và Giu-đa sao ? 56Và chị em của ông không phải đều là bà con lối xóm với chúng ta sao ? Vậy bởi đâu ông ta được như thế ?” 57Và họ vấp ngã vì Người. Nhưng Đức Giê-su bảo họ : “Ngôn sứ có bị rẻ rúng, thì cũng chỉ là ở chính quê hương mình và trong gia đình mình mà thôi.” 58Người không làm nhiều phép lạ tại đó, vì họ không tin.

Không ai được tôn trọng ở quê hương của mình”.

          Đây chính là câu nói nổi tiếng của Chúa Giêsu và có tính cách tiên tri. Thật vậy, trải qua biết bao thế hệ, từ những bậc tiền nhân đến chúng ta, hẳn mọi người đều biết hay đã cảm nghiệm được tính tiên tri của Chúa Giêsu qua câu nói trên hoàn toàn ứng nghiệm.

         Chúa Giêsu trở về quê hương của Ngài là Nazareth, nhưng dân chúng tại đây không tin nhận Chúa, bởi vì họ suy tưởng và hành động theo thói quen, theo thành kiến. Họ đã quen với Chúa Giêsu như là con bác thợ mộc Giuse sống giữa họ từ bao năm nay, do đó giờ đây phải nhìn Chúa và đón nhận giáo huấn của Ngài với một tâm thức mới thì họ bị vấp phạm. Quả thật, như lời cụ già Simêon đã nói trong biến cố dâng Chúa vào Đền thánh: Chúa Giêsu luôn luôn là dấu gợi lên chống đối; trực diện với Ngài, con người phải chọn lựa hoặc tin nhận hoặc từ chối.

         Tin mừng thuật lại việc Chúa Giêsu về giảng tại quê hương của mình cũng làm dấy lên những thông tin trái chiều về Ngài. Những người đồng hương Nazareth có lẽ đã nghe đồn thổi về Ngài và càng ngạc nhiên hơn khi nghe chính Ngài phát biểu trong Hội đường của họ. Những thành tích về sự khôn ngoan và phép lạ Ngài làm đã dấy lên trong họ câu hỏi: “Phải chăng Ngài không phải là Đấng Cứu Tinh mà Thiên Chúa đã hứa cho dân tộc?” Và họ bắt đầu tra cứu với một phương pháp rất khoa học: họ mở Kinh thánh ra và thấy rằng Đấng Cứu Tinh xuất thân từ một nơi khác, chứ không phải từ ngôi làng nghèo nàn tăm tối như Nazareth. Họ điều tra về nguồn gốc Chúa Giêsu và thấy rằng: cha mẹ và anh em Ngài đều là những người nghèo hèn mà họ biết rõ ngọn nguồn. Với lối suy luận và lý luận rất khoa học ấy, những người đồng hương với Chúa Giêsu đã khước từ Ngài. Nguồn gốc tăm tối của Chúa Giêsu đã là mạng chắn khiến họ không tin nhận nơi Ngài (Mỗi ngày một tin vui).

         Thành kiến được định nghĩa là một suy nghĩ, một cái nhìn khó thay đổi về việc gì đó. Khăng khăng bảo vệ quan điểm của mình “như đúng rồi” lại còn úp lên đó cái khung cứng nhắc của cảm tính, người thành kiến sẽ không thể nhìn người khác như họ là, mà trái lại sẽ đánh giá theo kiểu: “Thương nhau củ ấu cũng tròn, ghét nhau quả bồ hòn cũng méo”. Chẳng những thế, người thành kiến lại thích đeo cặp kính đen để chỉ nhìn thấy phương diện xấu xa, bi quan, tiêu cực của sự việc. Những người đồng hương đương thời với Đức Giêsu đã nhìn Người với đôi mắt thành kiến như thế. Đối với họ thì gà thì đẻ ra gà, chứ không thể đẻ ra công được. Với cái nhìn thành kiến, họ không thể nào nhận ra Đức Giêsu mà họ vẫn tưởng là con bác thợ mộc Giuse lại là Con Thiên Chúa được (5 phút Lời Chúa).

Lm. Giuse Đinh Lập Liễm

http://gpcantho.com/cac-bai-suy-niem-le-thanh-giuse-tho/#_Toc133808129


🌿 DINH DƯỠNG AN LÀNH
Lời Sống từ Tin Mừng – Mt 13,54-58
Thứ Sáu Tuần IV Phục Sinh – Lễ Thánh Giuse Thợ – Ngày Quốc tế Lao động

Bàn Tay Lao Động, Trái Tim Tin Yêu

Chúa nói

“Ông không phải là con bác thợ sao?”
(Mt 13,55)

Ngẫm một chút

Người làng Nadarét nghe Đức Giêsu giảng thì kinh ngạc,
nhưng lại vấp ngã vì quá quen:

“Ông này chẳng phải con bác thợ sao?”

Họ chỉ thấy cái tầm thường,
mà không nhận ra mầu nhiệm phi thường đang ẩn mình trong đó.

Lễ Thánh Giuse Thợ gợi nhắc chúng ta một điều rất đẹp:
Thiên Chúa đã đi vào đời sống lao động.
Đức Giêsu đã lớn lên dưới mái nhà của một người thợ.

Những ngày lặng thầm,
những giọt mồ hôi,
những đôi tay chai sạn…
đều có thể trở thành nơi Thiên Chúa âm thầm gieo vãi ơn cứu độ.

Công việc không chỉ để kiếm sống.
Công việc còn là cách chúng ta cộng tác với Chúa,
nuôi dưỡng gia đình, phục vụ con người,
và góp phần làm cho đời
bớt thiếu một chút,
bớt đau một chút,
bớt lạnh một chút.

Vấn đề không phải việc chúng ta làm lớn hay nhỏ.
Vấn đề là: chúng ta làm với trái tim nào.

Mời bạn

Hôm nay, hãy nhìn công việc của mình bằng một ánh mắt hiền hơn.
Đừng khinh thị điều âm thầm.
Đừng coi thường những người lao động nhỏ bé quanh chúng ta.
Đừng để sự quen thuộc làm chúng ta mù loà trước vẻ đẹp của người thân, người nghèo, người phục vụ…

Có khi “thánh” không ở đâu xa.
Thánh nằm trong một ca trực đúng giờ,
một bữa cơm nấu tử tế,
một giáo án chuẩn bị kỹ,
một cái bàn được lau sạch,
một bổn phận được làm với lòng yêu mến.

Làm ngay hôm nay

• Làm một việc bổn phận thật chu đáo, không qua loa. 

• Cảm ơn một người lao động quanh mình: người quét dọn, bảo vệ, nấu ăn, tài xế, thợ sửa, người giúp việc… 

• Trước khi làm việc, thưa nhỏ: “Lạy Chúa, con làm việc này với Chúa và cho Chúa.”

• Nếu đang mệt vì việc, hãy nghỉ một chút trong Chúa, rồi làm tiếp bằng lòng bình an. 

Thưa với Chúa

Lạy Chúa Giêsu,
Chúa đã không ngại lớn lên
trong mái nhà của một người thợ.

Xin thánh hóa đôi tay con,
công việc con làm,
và cả những nhọc nhằn âm thầm không ai thấy.

Nhờ lời chuyển cầu của Thánh Giuse Thợ,
xin cho con biết làm việc
với lòng ngay thẳng, kiên nhẫn, khiêm tốn và yêu thương.

Xin đừng để con khinh miệt điều bình thường,
vì chính trong điều thông thường ấy,
Chúa vẫn âm thầm làm nên những điều rất thánh thiện.

Hôm nay, xin cho từng việc con làm
trở thành một lời cầu nguyện có mồ hôi,
một nén hương không khói,
và một chút bánh lành cho đời.

Amen.

Frere Giuse Vũ Mạnh Quân

Bài viết cùng chuyên mục

Back to top button