Người thắp sáng hy vọng
Sự hiện hữu của mỗi người trong cuộc đời này đều mang một ý nghĩa và một sứ mạng riêng mà Thiên Chúa, Đấng Sáng Tạo, đã đặt để và trao ban cho họ. Thiên Chúa mời gọi mỗi người khám phá ra ý nghĩa và sứ mạng của đời mình.
Có những người hiến dâng cuộc đời cho việc nghiên cứu khoa học, chế tạo nên những thành tựu kỹ thuật tân tiến phục vụ con người. Có những người nhiệt thành dấn thân cho công cuộc bảo vệ công lý và hòa bình. Có những con người miệt mài ươm trồng những hạt giống tri thức cho thế hệ tương lai. Và cũng có những tâm hồn đã tận hiến đời mình cho Thiên Chúa trong ơn gọi thánh hiến, với sứ mạng đặc thù của linh đạo mà họ bước theo.
Trong số đó, Sơ An Thuỳ đã lắng nghe và đáp lại tiếng gọi từ trời cao để mang lấy sứ mạng chăm sóc các em mồ côi và những hoàn cảnh khó khăn.
Trong trái tim những người nữ tu giản dị và âm thầm ấy lại chất chứa một tình yêu lớn lao của Thiên Chúa tình yêu, thôi thúc họ sẵn sàng dấn thân mang yêu thương đến xoa dịu những nỗi khổ đau của những con người dường như đang bị lãng quên và bỏ rơi. Bóng dáng các sơ hiện diện nơi các bệnh viện sản phụ, bệnh viện nhi đồng và ở những nơi các sơ được sai đến thi hành sứ mạng.
Những con người ấy như những chiến binh thầm lặng, chiến đấu với tử thần để giành lấy sự sống và mang lại niềm hy vọng cho các em. Khi trở về mái ấm mà Sơ Thuỳ cùng các sơ khác đang phục vụ, sơ trở nên người mang lại hơi ấm của tình mẹ, của tình người mà các em đang thiếu vắng.
Nơi mái ấm, các em gọi Sơ Thuỳ bằng một cái tên thân thương và gần gũi: Dì Hai.

Hình được tạo bởi Gemini – AI
Trời tháng Năm bắt đầu vào mùa mưa. Bầu trời nhá nhem tối, những hạt mưa nặng và dày cứ đổ xuống, kéo dài và rả rích. Cả mái ấm thấp thỏm lo lắng, trông chờ dì Hai đi đón bé Ân.
Bỗng ánh đèn xe máy lóe lên trong màn mưa, kèm theo tiếng động cơ quen thuộc. Dì Hai vừa đón Ân đi học về. Ân bấu chặt lấy dì dưới chiếc áo mưa cánh dơi.
“Em chào các chị, Dì chào các con nhé!” – tiếng dì Hai vang lên ấm áp.
Ân ngoi đầu ra khỏi áo mưa, lễ phép: “Con chào các dì! Con mới đi học về ạ.”
Dì Hai cười hóm hỉnh: “Hôm nay trời mưa, đường ngập nước quá các chị ạ. Có lúc hai dì cháu suýt trượt xe, tạ ơn Chúa là vẫn bình an.”
Một sơ đáp lại: “Vậy hả chị? Ở nhà tụi em lo lắm. Tạ ơn Chúa là chị với Ân về tới nơi rồi.”
Từ dưới bếp, dì Ba Nhàn vọng lên: “Chị Hai với bé Ân về rồi hả? Bụng ai cũng kêu ọt ọt cả rồi đó! Nhưng cả nhà mình đợi thêm chút xíu cho dì Hai với Ân thay đồ, tắm rửa đã nhé!”
“Dạ!” – cả nhà đồng thanh.
Ngoài trời, mưa vẫn rả rích, cái lạnh len lỏi khắp không gian. Nhưng bên trong mái ấm, các sơ và các em quây quần bên những nồi cơm nóng hổi, bốc khói nghi ngút. Bữa ăn đơn sơ với cá kho, rau xào và một nồi canh lớn vừa nhấc xuống bếp.
Nơi mái ấm vang lên lời kinh Lạy Cha mộc mạc, xen lẫn tiếng cười nói rộn ràng của các em.
***
Sau bữa cơm tối, rửa chén xong, các em tập trung trước hiên nhà như thường lệ để nghe dì Hai nhắc nhở hoặc kể chuyện Kinh Thánh, rồi lại vào học bài. Riêng Ân, từ lúc đi học về, gương mặt em không còn tươi vui như mọi ngày. Suốt bữa ăn, em chỉ lặng lẽ cúi đầu.
Khi các em đã vào học, dì Hai gọi Ân ra hiên. Hai dì cháu cùng ngồi trên chiếc xích đu gỗ.
Dì Hai dịu dàng hỏi: “Hôm nay từ lúc đi học về, dì thấy con không vui. Con có đau ở đâu không, Ân?”
Ân cúi mặt, đôi môi mím chặt.
Dì Hai vòng tay ôm em, xoa nhẹ bờ vai gầy: “Con cứ nói cho dì nghe nhé.”
Không kìm nén được nữa, Ân òa khóc.
Dì Hai trấn an: “Không sao đâu, có dì Hai ở đây mà.”
Ân mếu máo: “Dì ơi, những ai không có cha mẹ thì là con rơi phải không dì?”
Dì Hai Thuỳ chững lại, lòng se thắt. Câu hỏi ngây thơ ấy cũng chính là nỗi đau chung của các em nơi mái ấm này. Hơn ba mươi đứa trẻ, tất cả đều không còn cha mẹ. Có em được các sơ đón về từ bệnh viện sản phụ. Có em bị bỏ lại trước cổng mái ấm, không biết cha mẹ là ai. Các em sinh ra từ những lỡ lầm và những hoàn cảnh không được mong đợi.
Ân là một trường hợp đặc biệt. Khi mang thai em, mẹ em biết mình mắc căn bệnh HIV. Trong tuyệt vọng, chị từng nghĩ đến việc phá bỏ thai nhi. Nhưng may mắn, chị gặp được dì Hai Thuỳ khi dì đang làm việc tại bệnh viện sản phụ. Biết hoàn cảnh ấy, dì đã kiên nhẫn khuyên nhủ, giúp chị được chăm sóc và điều trị dự phòng lây truyền HIV từ mẹ sang con.
Nhờ sự đồng hành ấy, mẹ Ân có thêm nghị lực sinh em ra đời. Nhưng thời gian không dài, bệnh trở nặng, chị đã qua đời khi Ân còn rất nhỏ.
Dì Hai dịu dàng hỏi: “Sao con lại hỏi như vậy?”
Ân nghẹn ngào: “Hôm nay trên lớp có mấy bạn chọc con: ‘Ê, cái bạn con rơi kìa!’”
Dì Hai ôm chặt Ân vào lòng, ngước mắt lên trời để giấu đi những giọt nước mắt. Ân thút thít: “Dì ơi, sao ba mẹ lại bỏ con? Ba mẹ không thương con hả dì?”
Dì Hai nhẹ nhàng đáp: “Những lời đó không đúng đâu, Ân ạ. Mẹ con không hề bỏ con. Mẹ đã sinh ra con và cho con được sống trên đời này. Chỉ vì mẹ bị bệnh nặng nên phải về với Chúa sớm. Ba con cũng qua đời vì tai nạn giao thông, khi vẫn còn mong được gặp con. Con vẫn còn dì Hai và các dì khác yêu thương con mà.”
Ân ngẩng lên: “Vậy hả dì? Con sẽ không buồn nữa đâu.”
Rồi em lo lắng hỏi: “Sau này con có bị bệnh nặng như mẹ không dì?”
Dì Hai mỉm cười: “Không đâu. Con khỏe mạnh lắm. Sau này con còn bảo vệ và che chở cho người khác nữa.”
“Dạ! Sau này con sẽ giúp các dì và các em!”
“Ân của dì suy nghĩ chín chắn lắm đó!”
“Dì ơi, sao dì thương tụi con vậy?”
“Vì các con là những thiên thần bé nhỏ của Chúa. Chúa muốn dì yêu thương và bảo vệ các con cho Ngài.”
“Hy vọng là gì vậy dì?”
“Hy vọng là tin tưởng và hướng về một tương lai tốt đẹp, dù hiện tại còn nhiều gian khó.”
Ân gật đầu: “Dạ, con nhớ rồi. Con sẽ cố gắng học thật giỏi.”

Hình được tạo bởi Gemini – AI
Chiếc xích đu đưa qua đưa lại đều đều theo giai điệu dì Hai ngân nga: “Như con thơ trong lòng mẹ hiền, bao yêu thương ấp ủ trìu mến, lòng con an vui êm đềm, trong vòng tay Chúa tình thương…” Bé Ân thiếp đi lúc nào không hay.
***
Sau khi Ân ngủ, dì Hai Thuỳ vào nhà nguyện, quỳ trước Thánh Thể Chúa, dâng lên Ngài lời tạ ơn như mọi ngày. Ngoài kia, mưa đã tạnh, chỉ còn lất phất vài hạt mưa cuối cùng. Lòng dì vẫn thổn thức trước những câu hỏi ngây thơ mà xót xa của Ân. Dì dâng các em lên cho Chúa và nhớ lại ngày gặp Minh – mẹ của Ân.
Thai nhi trong bụng Minh đã khá lớn.
“Thai nhi cũng lớn rồi đó con. Con đã sẵn sàng làm mẹ chưa?”
Minh mỉm cười, gật nhẹ đầu: “Dạ, con cảm ơn dì đã cưu mang hai mẹ con con. Con không nghĩ rằng con và con của con lại được sống tử tế như thế này. Khi gia đình biết con có thai, ba mẹ con từ mặt, họ hàng khinh thường. Con không còn chỗ dựa nào và chỉ nghĩ đến cái chết. Con tưởng mình không còn hy vọng để sống tiếp”.
Minh nghẹn ngào rồi nói tiếp: “Nhưng nhờ dì, con nhận ra con của con cần được sống và hiện diện trên cõi đời này. Đó là quyền của đứa bé vô tội, không ai được phép cướp đi. Con đã từng sai lầm khi muốn lấy đi mạng sống con của con. Cũng may con gặp được dì sớm, nên con của con vẫn còn hy vọng sống một cuộc đời ý nghĩa.”
Dì Hai nhẹ nhàng: “Con suy nghĩ được như vậy là tốt rồi. À! mà con có liên lạc được với ba của đứa bé không?”
Minh cúi đầu: “Dạ, anh ấy muốn gặp con nhưng không dám đối diện với sự thật là anh ấy cũng mang trong mình căn bệnh HIV. Anh ấy xin lỗi vì không thể làm tròn trách nhiệm của một người chồng, người cha. Lúc đầu con rất hận anh ấy, nhưng sau khi nghe tin anh bị tai nạn giao thông và qua đời, lòng con cũng nguôi ngoai. Con đã tha thứ cho anh ấy và mong anh ra đi thanh thản.”
Minh lau nước mắt: “Thời gian đó con thật sự bế tắc và tuyệt vọng. Con cảm ơn dì đã mang lại cho con niềm hy vọng.”
Dì Hai ân cần: “Không ai trong chúng ta là không có lỗi lầm. Nhưng mỗi người đều được Chúa yêu thương và tha thứ.”
Minh hỏi khẽ: “Nhưng dì ơi, sao dì lại tốt với mẹ con con như vậy, trong khi con với dì chẳng quen biết gì nhau?”
Dì Hai mỉm cười, hướng mắt lên cây Thánh Giá: “Yêu thương chính là bản chất của Thiên Chúa, Đấng mà dì đang hết lòng yêu mến và bước theo. Đó là Chúa Giêsu. Vì yêu thương con người, Người đã xuống thế làm người, chia sẻ mọi đau khổ của nhân loại và chịu chết trên thập giá để đem lại sự sống cho chúng ta. Dì muốn sống như Chúa Giêsu đã sống, nên muốn yêu thương tất cả, không phân biệt ai.”
Minh lặng đi rồi thổ lộ: “Dì ơi, con muốn học đạo và theo đạo được không?”
“Con chắc chắn chứ?” Dì Hai Thùy hỏi lại.
“Dạ, con chắc chắn. Qua dì, con cảm nhận được tình yêu của Thiên Chúa dành cho con“. Minh khẳng khái đáp ngay.
Dì Hai xúc động lên tiếng: “Dì vui lắm!”
Ngày Minh lãnh nhận Bí tích Rửa Tội, cả nhà thờ vang lên lời ca chúc mừng. Không lâu sau đó, Minh vượt cạn, sinh hạ bé Ân trong vòng tay yêu thương của các sơ và mái ấm. Minh rơi những giọt nước mắt hạnh phúc khi thấy con mình chào đời bình an.
Dì Hai bế em bé đến bên Minh: “Chúc mừng con! Bé khỏe lắm. Nhưng con nhớ là không thể cho bé bú để tránh nguy cơ lây nhiễm nhé.”
“Dạ, con biết rồi dì.”. Minh nhìn con, nở nụ cười hạnh phúc: “Dì ơi, con muốn con của con được rửa tội và trở thành con cái Chúa.”
Một năm sau, căn bệnh HIV khiến Minh dần suy kiệt và qua đời. Trước lúc nhắm mắt, Minh thì thầm: “Con mong con của con sẽ trở thành một người Công giáo tốt lành và là người mang lại hy vọng cho người khác.”
***
Dì Hai Thuỳ vẫn lặng lẽ quỳ trước Thánh Thể Chúa, dâng lên Ngài lời tạ ơn. Dì chọn cho mình một biểu tượng sống: Ngọn Đèn Chầu.
Hằng ngày, ngọn đèn âm thầm cháy sáng – dấu chỉ sự hiện diện của Chúa nơi nhà tạm bé nhỏ. Với sứ mạng nhỏ bé ấy, dì mong làm cho con người hôm nay nhận ra Thiên Chúa vẫn đang hiện diện và thắp sáng niềm hy vọng cho những người đau khổ bằng những hành động yêu thương âm thầm.
Sau một ngày mưa dài, giờ chỉ còn những giọt mưa tí tách trước hiên. Bầu trời trả lại khoảng bình yên cho đêm khuya tĩnh lặng.
Rạng sáng, mặt trời ló dạng. Cây cối sau vườn được tưới mát, vươn mình xanh tươi. Những mầm non bắt đầu nhú lên – báo hiệu sức sống mới và niềm hy vọng cho một tương lai tươi sáng hơn.
Ngọn Đèn Chầu



