Miền ánh sáng

Trời bắt đầu tối, phố đã lên đèn. Sài Gòn rực lên vẻ đẹp xa hoa, tráng lệ. Đây là miền đất đã có biết bao người mong muốn đặt chân đến với giấc mơ về một tương lai tươi sáng được đổi đời. Trung và Sang cũng thế.

Trong khu nhà trọ khá yên ắng, phòng ai nấy ở, cửa đóng im ỉm. Cái bóng điện trước hiên phòng Sang đã sáng mấy ngày liền, gió rít lên làm bóng điện đung đưa liên hồi như muốn rơi xuống. Không biết Sang đã ngủ vùi bao nhiêu ngày rồi mà vẫn chưa thể mở mắt ra được. Không một ai hỏi thăm Sang, bởi ai cũng là dân tứ xứ đến đây để làm ăn, lập nghiệp, ai nấy đều dè chừng lẫn nhau.

Căn phòng trọ của Sang ngột ngạt, mùi thuốc lá nồng nặc. Mặt trời đã lên cao, những tia nắng len lỏi qua khe cửa khiến Sang chói mắt. Sang quờ lấy chiếc điện thoại, mở ra thì đã gần mười một giờ trưa. Tính đến lúc này, Sang đã ngủ li bì sang ngày thứ ba. Trên màn hình là hàng loạt cuộc gọi nhỡ của Trung.

Thức dậy, Sang thấy bụng đói cồn cào, cố lấy sức pha tạm một tô mì gói cho đỡ đói. Đang ăn, điện thoại bỗng reo lên. Sang nhấc máy: – “Alo, tao nghe.”

Giọng Trung đầy lo lắng: – “Mấy hôm nay tao gọi mày hoài mà không được. Mày không sao chứ?”

“Không sao, chỉ mệt chút thôi.”

“Nhưng tao nghe giọng mày khác lắm. Mày có chuyện gì không?”

“Tao đã nói là không sao. Mà gọi tao có chuyện gì không?”. Sang cố lấy lại giọng.

“Lâu rồi không gặp mày, tao định ghé qua thăm. Bạn bè mà coi nhau như người dưng vậy sao?”

Đang nói, Trung chợt cắt ngang: –“Thôi, tao có khách đặt xe rồi. Tao đi đón khách đây. Hẹn gặp lại nha.”

Trung và Sang là đồng hương. Tuổi thơ hai đứa lớn lên ở vùng quê đầy nắng gió, đất sỏi đá khô cằn. Sáng đi học, chiều cùng nhau chăn bò ngoài đồng, tối học bài chung dưới ánh đèn dầu. Hai đứa cùng sinh hoạt thiếu nhi và huynh trưởng tại giáo xứ quê nhà.

Trung từ nhỏ đã điềm đạm, siêng năng. Sang thì lanh lẹ, nhanh nhẹn nhưng nóng tính. Gia đình cả hai đều nghèo. Trung là con trai trưởng trong gia đình bốn anh em. Sang là con trai thứ, ba mất sớm, chị Hai lấy chồng xa, nên Sang trở thành chỗ dựa chính cho mẹ và hai đứa em.

Cả hai cùng đậu đại học, nhưng vì hoàn cảnh khó khăn, nên quyết định chọn học cao đẳng nghề. Rồi cùng nhau lên thành phố vừa học vừa làm, mang theo bao hy vọng.

Ngày hôm sau, Trung ghé thăm Sang. Vừa bước vào phòng, mùi thuốc lá xộc thẳng lên óc. Trung nhìn quanh, đầu lọc thuốc lá vương vãi khắp nơi.

“Sao mày hút thuốc dữ vậy?”

“Buồn thì hút thôi. Và đó là việc cá nhân của tao, mày đừng quan tâm“. Sang trả lời, giọng bất cần.

“Gần một năm không gặp mà sao mày thay đổi nhiều quá.”

“Cuộc sống mà. Không thay đổi thì sao thích nghi được. Chứ cứ như mày thì lạc hậu mất.”

Trung thở dài: – “Thôi, tao không cãi với mày nữa. Mà tao có việc làm mới rồi, đúng chuyên môn. Lương chưa cao nhưng ổn định. Bên đó còn thiếu một chỗ bảo trì máy móc, tao thấy hợp với mày lắm. Làm chung cho vui, có bạn có bè nâng đỡ nhau.”

Sang xua tay, giọng gay gắt: –“Ê Trung, làm ăn lương tháng thì bao giờ mới giàu nổi? Phải đổi tư duy đi. Như tao nè, chỉ cần ngồi nhà, click vài cái là mỗi tháng kiếm vài chục triệu.”

“Thế mày làm gì mà dễ kiếm tiền vậy?”

“Tao đang kinh doanh mấy mặt hàng này.” Sang kéo ra một thùng hàng cho Trung xem.

Trung xem một lúc rồi giật mình: – “Nhưng… đây là hàng giả mà?”

“Mày làm gì mà giật mình ghê vậy? Thời này mà trung thực quá thì chỉ có nghèo suốt đời”. Sang nói to.

“Làm việc bằng sức lao động lương thiện thì Chúa sẽ chúc lành. Tao thấy mày đang đi quá xa rồi đó, Sang”. Trung nghiêm giọng.

– Uh… Còn làm công nhân như mày thì cả đời có cố gắng lắm cũng chỉ đủ sống.

“Tiền bạc đã làm mày mù quáng rồi Sang. Lương tâm mày có bình an không? Mày không còn kính sợ Chúa nữa hả?”

“Tao bỏ lễ cả năm nay rồi. Chúa với đạo còn có ý nghĩa gì với tao nữa?”

“Niềm tin của mày chỉ có vậy thôi sao?”

– À, thì tao chỉ hùn vốn chút thôi, lời gấp mười.”

“Nguy hiểm lắm. Lỡ công an bắt thì sao?”

“Không liều thì nghèo suốt đời.”

“Có tiền rồi mày có dừng lại được không? Mày quên rồi sao, ngày mình rời quê, mình đã hứa sống lương thiện như lời cha xứ dặn?”

– Nhưng ra đời rồi mới biết, chẳng ai sống như vậy đâu.

Vậy nếu ba má mày biết mày làm việc này, họ có yên lòng không?

“Ba tao chết vì không có tiền chữa bệnh. Tao không thấy Chúa cứu gia đình tao chỗ nào hết!”

“Vậy tao không nói chuyện với mày được nữa.”

“Sống đạo như mày thì chết đói.”

“Chết, nhưng trong sạch.” Trung bước ra khỏi phòng trọ, lòng nặng trĩu. Thành phố rực rỡ ánh sáng, nhưng cũng là miền tối của cám dỗ.

Không biết từ lúc nào, Trung đã đứng trước cổng nhà thờ. Hôm ấy là lễ thánh Gioan Tẩy Giả – bổn mạng của cả hai. Trung vào ngồi cuối nhà thờ, nhìn lên Thánh Thể và thì thầm: “Lạy Chúa, nếu là Chúa, Chúa sẽ làm gì lúc này?”

Trung thiếp đi. Một giọng nói hiền từ vang lên: – “Cha xin lỗi, sắp đến giờ lễ rồi.”

“Dạ, con xin lỗi, con mệt quá.”

Cha nhẹ nhàng nói: – “Hỡi những ai vất vả mang gánh nặng, hãy đến cùng Ta… Con hãy tin.”

Thánh lễ kết thúc. Trung cảm thấy lòng mình nhẹ nhõm, như được nâng đỡ trong thinh lặng.

***

Một ngày nọ, Trung bàng hoàng khi thấy tin Sang bị bắt vì tàng trữ hàng hóa trái phép và làm giả sản phẩm.

Ngày gia đình được thăm nuôi, Sang quỳ xuống: – “Con xin lỗi mẹ.”

Mẹ Sang nắm chặt tay con: – “Mẹ không trách con. Mẹ chỉ mong con biết ăn năn hối cải.”

Sang nhìn Trung, Sang nghẹn ngào: – “Mày nói đúng. Tao đã để tiền bạc che mờ lương tâm và đánh mất đức tin của mình.”

***

Sau thời gian cải tạo nghiêm túc và chấp hành tốt nội quy, Sang được xét giảm án và trở về sớm hơn dự kiến. Ngày ra trại, Sang nhắm mắt hít một hơi thật sâu. Trung vỗ vai: – “Chào mừng mày trở về.”

“Ừ… tao đang học lại cách sống cho đàng hoàng.”

Ngày hôm sau, Trung chở Sang đến gặp cha Hiền. Vừa thấy cha bước ra, Sang sững người: – “Có phải cha đã giải tội cho con trong trại giam không ạ?”

Cha Hiền mỉm cười, gật đầu: – “Ừ, là cha đây. Con thấy thế nào?”

“Dạ… con thấy xấu hổ lắm, thưa cha.”

Cha ôn tồn: – “Miễn là con muốn bắt đầu lại thì vẫn còn con đường cho con. Chúa không bao giờ mệt mỏi trong việc tha thứ.”

“Cha không chê con sao?”

“Nếu cha chê con, thì cha không còn là mục tử của Chúa nữa.”

Từ đó, Sang bắt đầu lại. Sang sinh hoạt trong nhóm thiện nguyện di dân, làm việc và phục vụ những người kém may mắn. Sang cảm nhận rõ ràng rằng ánh sáng thật của đời mình không đến từ tiền bạc, mà đến từ Đức Kitô – Đấng vẫn kiên nhẫn chờ đợi con người quay về, và vẫn đang hiện diện nơi những phận người bé nhỏ mà mỗi ngày Sang gặp gỡ.

Ngọn Đèn Chầu

Bài viết cùng chuyên mục

Back to top button